(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn – 🐇Chương 50🐳 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn - 🐇Chương 50🐳

Ngầm thừa nhận.

—————–

Ánh đèn đường rực rỡ được bật lên.

Dù lễ tình nhân là ngày lễ của phương Tây, nhưng ở trong nước cũng rất phổ biến. Có lẽ mọi người muốn tìm chút niềm vui trong cuộc sống nhàm chán sáng đi chiều về, hoặc có thể tâm trạng trước kỳ nghỉ Tết vẫn chưa quay lại, nên tranh thủ buông thả một chút.

Khi đi qua đài phun nước, Trang Duyên từ phía sau ôm lấy cậu.

Tạ Ninh nhìn những cột nước không ngừng biến đổi, không né tránh. Nghĩ một chút, cậu cũng biết có né cũng không thoát.

\”Ninh Ninh.\” Khi Trang Duyên gọi tên cậu, giọng nói vẫn trầm ấm như cũ, nhưng lại mang theo chút vui vẻ không thể che giấu.

Giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng được thưởng thức viên kẹo yêu thích nhất, vị ngọt lan tỏa khắp môi miệng.

Tạ Ninh để hắn ôm lấy mình, nhẹ nhàng đáp lại: \”Ừm.\”

Trang Duyên cười khẽ bên tai cậu, lại gọi: \”Ninh Ninh.\”

Ngay phía sau họ có một cột đèn đường, ánh sáng yếu ớt đổ xuống, kéo dài bóng của họ trên mặt đất.

Tạ Ninh cúi đầu nhìn bóng hai người chồng lên nhau. Trang Duyên ôm cậu quá chặt, khoảng cách giữa hai cái bóng dần bị lấp đầy, tựa như chỉ còn một cái bóng duy nhất.

Tạ Ninh nhìn một lúc, rồi lơ đễnh đáp lại: \”…Ừm.\”

Hôm nay Trang Duyên có vẻ hơi dính người.

Bên tai là tiếng thở đều đặn, từ lồng ngực áp sát sau lưng cậu truyền đến nhịp tim ổn định.

Cậu đang suy nghĩ mông lung, thì bỗng cảm nhận được một mảnh ấm áp, ẩm ướt ở sau cổ, lực đạo nhẹ nhàng nhưng lại mang theo cảm giác tê dại, như dòng điện chạy thẳng vào tim.

Trang Duyên nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đó.

Tạ Ninh giật mình, không kìm được mà run lên.

Hành động này dường như quá mức thân mật, khiến cậu bất giác sinh ra cảm giác xấu hổ, sau đó quay đầu nhìn quanh.

Trong ngày đặc biệt này, từng đôi từng đôi tình nhân quấn quýt bên nhau, có những cặp nam nữ, thỉnh thoảng còn thấy cả những cặp đồng tính.

Hành động của họ cũng không tính là quá mức khác người.

Trang Duyên tựa đầu lên vai cậu, như thể cười khẽ: \”Lúc nãy em không phủ nhận lời của anh.\”

Tạ Ninh không phải là thanh khống, nhưng đối với chất giọng trầm ấm của Trang Duyên, cậu luôn không thể chống cự được, đặc biệt là khi đối phương gần như dán sát vào cậu để nói chuyện, mỗi lần đều khiến cậu cảm thấy hai chân mềm nhũn.

Hiện tại, chân Tạ Ninh cũng có chút mềm.

Cậu cố gắng suy nghĩ một lúc mới hiểu được ý trong lời nói của Trang Duyên, ấp úng đáp: \”Chẳng phải có giảm giá sao?\”

Trang Duyên cười khẽ: \”Chỉ là tiền cho một bữa tối, em nghĩ là em sẽ để tâm, hay là anh sẽ để tâm?\”

Tạ Ninh lập tức không nói nên lời.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.