(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn – 🐇Chương 49🐳 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn - 🐇Chương 49🐳

Bữa ăn cho cặp đôi.

—————–

Hai người đã từ triển lãm nhiếp ảnh ở sảnh A chuyển sang sảnh C của triển lãm mỹ thuật. Nơi mà Tạ Ninh tiện tay chỉ vào là một triển lãm mỹ thuật không quá lớn.

Cậu vốn chỉ định lợi dụng việc này để thoát khỏi ánh mắt đầy ẩn ý của Trang Duyên, nhưng khi vào triển lãm, lại phát hiện những bức tranh ở đây trùng hợp là phong cách mà cậu thích.

Vì thế, cậu chậm rãi bước đi, ngắm từng bức tranh một.

Trang Duyên chân dài, chỉ cần vài bước đã đuổi kịp: \”Những bức tranh ở triển lãm này khá đẹp, em thích không?\”

Tạ Ninh gật đầu.

\”Vị họa sĩ này chắc hẳn là tuổi không lớn.\” Hắn nói.

Trang Duyên tò mò: \”Cái này mà em cũng nhìn ra được?\”

Tạ Ninh khẽ cười: \”Chỉ là phỏng đoán thôi. Tranh của anh chàng này có trí tưởng tượng phong phú, nhiều nội dung rất bay bổng, nét vẽ sinh động, màu sắc sử dụng cũng rất táo bạo. Các họa sĩ nổi tiếng từ lâu thường có phong cách ổn định hơn.\”

Trang Duyên mỉm cười khen ngợi: \”Lợi hại.\”

Tạ Ninh bị lời khen thẳng thắn của hắn làm cho đỏ mặt, mím môi lại, mang theo chút ngượng ngùng tiếp tục bước đi.

Cuối cùng, cậu dừng lại trước một bức tranh.

Trong tranh là một chú chim đang tung cánh bay lượn.

Đôi cánh của nó dường như bị thương, dính chút máu nhàn nhạt, nhưng vẫn kiên cường lao ra khỏi đám mây u ám, ngẩng cao đầu bay về phía ánh sáng.

Trang Duyên lập tức nghĩ đến hình xăm trên cổ tay của Tạ Ninh.

Đó cũng là một chú chim, tuy hình dáng khác nhau nhưng cảm giác mang lại rất giống. Cả hai đều mang ý nghĩa không khuất phục bóng tối, khát vọng vươn tới tự do và ánh sáng.

Ánh mắt của Trang Duyên dịu lại, nhẹ giọng hỏi: \”Em thích bức này không?\”

Bức tranh này chỉ được triển lãm, không bán, Tạ Ninh còn đang do dự thì Trang Duyên đã kéo nhân viên bên cạnh lại để hỏi thăm.

Nhân viên cho biết nếu muốn mua thì phải hỏi ý kiến của họa sĩ.

Họa sĩ của triển lãm này quả thật còn rất trẻ như Tạ Ninh suy đoán, nhưng cậu đoán sai một chút. Đó là một cô gái, không phải anh chàng.

Nữ họa sĩ trông còn trẻ hơn Tạ Ninh hai tuổi, gương mặt thanh tú, khí chất nổi bật, khiến người gặp lần đầu đã có thiện cảm.

Cô nghĩ người mua tranh là Tạ Ninh, nên có vẻ khó xử.

\”Bức tranh này thầy tôi cũng rất thích, tôi định sau khi triển lãm xong sẽ tặng thầy làm quà, nên không bán.\” Cô mỉm cười xin lỗi Tạ Ninh.

Trên mặt Tạ Ninh thoáng lên vẻ thất vọng, nhưng dù cậu có thích bức tranh này đến đâu, cũng không thể cướp đi vật yêu quý của người khác.

Cậu lắc đầu: \”Vậy thì thôi.\”

Nữ họa sĩ nói: \”Người thích bức tranh này không nhiều, đa phần đều cho rằng bố cục của bức tranh lộn xộn, màu sắc cũng không đủ hài hòa… Thầy tôi cũng nói như vậy.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.