(*Tạm dịch: Chung chăn chung gối)
Dương Nguyên Nhất và Ngụy Diên Khanh đáp chuyến tàu lửa màu xanh biển về nhà cũ, xem phong cảnh ven đường thả lỏng tâm trí. Lúc đến ga, hai người thuê một chiếc minibus về thôn, trên đường về phải băng qua núi. Đường núi vốn gập ghềnh đã được sửa thành đường nhựa, chỉ tốn nửa giờ đã đến nơi.
Hiện tại trong thôn không còn quá nhiều người sinh sống, chỉ có vài gia đình, hơn nữa đều là ông bà lão không bước chân ra khỏi nhà. Bởi vậy thôn rất yên tĩnh, cho dù hai người đến cũng không tăng thêm bao nhiêu nhộn nhịp. Dương Nguyên Nhất không cảm thấy có gì kỳ lạ, trước kia thôn cũng không có bao nhiêu người. Không biết vì nguyên nhân gì, thôn này rất khép kín, có không ít người ngoài đồn đại đây là một thôn quỷ.
Kể cả thôn dân cũng đồng ý đây là thôn quỷ, chỉ cần có điều kiện bọn họ sẽ dọn đi. Cho nên người càng ngày càng ít, cậu rời khỏi nơi này năm năm, trong thôn chỉ còn có hai ba hộ dân. Lần này trở về phát hiện có thêm hai hộ, Dương Nguyên Nhất nói: \”Có thể là họ về nghỉ phép, giống như chúng ta.\”
Ngụy Diên Khanh nắm chặt tay Dương Nguyên Nhất, nghe vậy mỉm cười, bước chân tiến về phía nhà cũ. Nhà cũ vẫn là tường trắng ngói đen không nhiễm khói lửa nhân gian, bốn năm không người nhưng lại không có cỏ dại hay mạng nhện. Nhìn như vậy lại càng cảm thấy cổ quái.
\”Dù sao ở đây cũng là nhà cũ Ngụy gia, tổ tiên ông bà vẫn còn ở đây. Hàng năm Ngụy gia sẽ chi một khoản lớn trùng tu nơi này, cho nên thoạt nhìn rất mới, không có cỏ dại và mạng nhện.\” Ngụy Diên Khanh đẩy cửa bước vào, không biết anh làm như thế nào, khóa cửa nhìn rất chắc đã bị mở ra dễ dàng.
Dương Nguyên Nhất: \”Anh còn liên lạc với bọn họ?\” Trong mắt người nhà họ Ngụy, \’Ngụy Lan Đình\’ đã chết, trở thành một nắm tro.
Ngụy Diên Khanh: \”Không có, chẳng qua bọn họ gặp một vụ án mạng liên quan đến dị văn. Bọn họ chỉ là người vô tội xui xẻo dây vào vụ đó, anh giải quyết giúp bọn họ, sau này không liên lạc nữa. Em vào đi.\”
Dương Nguyên Nhất vào cửa, dọc theo con đường quen thuộc về khu Đông. Con đường đi vào vườn, hồng mai bên trong vẫn nở rực rỡ. Ngụy Diên Khanh đứng sau cậu, nói: \”Anh nhớ em rất thích hoa mai.\”
Dương Nguyên Nhất: \”So với hoa mai, em thích rượu hoa mai hơn.\” Cậu hơi khựng lại, sau đó vừa cười vừa nói: \”Khi còn bé em cảm thấy nhà cũ chỉ có hai màu trắng đen, xuân đến cũng chỉ có rêu xanh đầy đất. Có lúc ngay cả rêu xanh và cỏ dại đều bị thím Phương nhổ hết, màu sắc duy nhất chỉ có vườn hồng mai này. Thím Phương nói với em không thể đến vườn mai, bởi vì sẽ chạm mặt ngài Ngụy. Ngài Ngụy rất đáng sợ, hắn sẽ giết người — nhưng khi đó em hoàn toàn không biết sợ là gì.\”
Ngụy Diên Khanh bẻ một cành hồng mai đặt vào lòng bàn tay Dương Nguyên Nhất, cúi đầu hôn lên trán cậu, sau đó ôm cậu đi qua vườn mai. \”Lúc ban đầu anh không hoan nghênh em. Lão già chết tiệt kia lừa anh, anh hết cách nên đành phải nuôi em, bảo vệ em bình an. Nhưng nếu em chạy khỏi nhà cũ bị dị văn trong núi sâu rừng già ăn thịt, anh sẽ không quan tâm. Điều làm anh kinh ngạc chính là em rất yên tĩnh, dáng vẻ be bé, không thích nói chuyện không thích đi đâu, ngoại trừ đến trường thì chỉ ở trong phòng, cực kỳ ngoan ngoãn.\”