[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương – Chương 8: Liệt Phùng Nữ (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương - Chương 8: Liệt Phùng Nữ (1)

(Liệt phùng: vết nứt, kẽ hở)

Dương Nguyên Nhất xé túi bánh quẩy cắn một miếng, hỏi Vương Tiểu Hồng: \”Em gặp sếp chưa?\”

Vương Tiểu Hồng gật đầu: \”Gặp rồi.\”

Dương Nguyên Nhất hơi ngập ngừng: \”Lúc trước em nói sếp không mang mặt nạ, vì sao gần đây lại mang?\”

Nghe vậy, Vương Tiểu Hồng chần chờ một lúc, ngẩng đầu lên nhìn về phía lầu ba. Sau đó trả lời như không có chuyện gì xảy ra: \”Em đến văn phòng thám tử gần hai năm, trong hai năm này nhìn thấy mặt sếp không quá năm lần. Sếp ngoại trừ nhận nhiệm vụ sẽ rời khỏi văn phòng thám tử, thời gian còn lại đều vùi mình trong lầu ba không ra ngoài. Sếp luôn ru rú trong phòng, hơn nữa mỗi lần nhìn thấy sếp sẽ gặp ác mộng, suýt chút nữa em quên luôn mặt sếp rồi.\”

Dương Nguyên Nhất: \”Mặt sếp như thế nào?\”

Vương Tiểu Hồng không chút nghĩ ngợi trả lời: \”Tái nhợt, khủng bố.\” Dừng một chút, hắn ngẩng đầu nhấn mạnh: \”Trong đầu em chỉ còn lại mấy từ hình dung này, trên thực tế đã không nhớ nổi mặt sếp, nếu không thấy –\” ảnh chụp trên bài vị, căn bản sẽ không nhớ nổi.

Dương Nguyên Nhất: \”Thấy cái gì?\”

\”Nếu không thấy sáng hôm qua sếp đi xuống, chắc giờ cũng quên rồi.\”

\”Hắn mang mặt nạ.\”

\”Vừa thấy bóng dáng của sếp, giọng nói và dung mạo đã hiện lên trong đầu em.\” Dục vọng cầu sinh rất mạnh.

Vương Tiểu Hồng không nói dối, quả thực hắn không nhớ rõ dáng vẻ của Ngụy Duyên Khanh, nếu không phải nhìn thấy ảnh chụp trên bài vị mà thoáng chốc nhớ lại, thì bây giờ ấn tượng trong đầu hắn về Ngụy Duyên Khanh đều là mơ hồ.

Nhưng hắn nhớ rõ ấn tượng khi lần đầu tiên nhìn thấy Ngụy Duyên Khanh, khí chất Ngụy Duyên Khanh tái nhợt lạnh lẽo vả lại còn âm u, nhưng gương mặt đẹp như quan ngọc. Sau đó chính là bị sợ hãi bao phủ, ba ngày bị ác mộng quấn thây, sau đó nhìn thấy Ngụy Duyên Khanh là trốn.

Dương Nguyên Nhất xé bánh quẩy xuống, hơi suy tư: \”Sếp không ăn cơm?\”

Vương Tiểu Hồng: \”Tôn lão phụ trách bưng cơm lên.\”

Nói đến Tôn lão, lúc nãy ông vừa xuống lầu. Lúc nãy là ông bưng bữa sáng lên phòng Ngụy Duyên Khanh, trùng hợp nghe Vương Tiểu Hồng nói, lập tức hỏi: \”Nhắc tới tôi làm gì?\”

Hạ Lan Lam chống cằm lười biếng nói: \”Anh bạn nhỏ mới tới quan tâm sếp của chúng ta không ăn no.\”

Dương Nguyên Nhất ngước mắt nhìn về phía Hạ Lan Lam, người kia rũ mắt đẹp nhìn cậu, trong mắt không có nửa tia cảm xúc. Hạ Lan Lam đứng đậy, khóe môi mang theo một tia ý cười: \”Anh bạn nhỏ, tặng cậu một lời khuyên, cách xa sếp một chút.\” Nói xong cô liền rời đi, sau đó Ngô Úy cũng đi theo, toàn bộ quá trình không phát biểu một câu nào.

Tôn lão ngồi xuống, đổ đồ ăn của mình ra, là một loại chất lỏng sềnh sệch màu xanh.

Vương Tiểu Hồng an ủi Dương Nguyên Nhất đang im lặng: \”Chị Lan không có ác ý với anh, chẳng qua người thường không thể tới quá gần sếp, dễ gặp chuyện xui xẻo. Nhưng anh thì không sao đâu.\” Hắn mập mờ chớp chớp mắt với Dương Nguyên Nhất: \”Anh không giống tụi em.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.