[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương – Chương 7: Búp bê Matryoska (7) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương - Chương 7: Búp bê Matryoska (7)

Trong nháy mắt cửa bị đập nát, tứ chi cô gái chạm đất, tư thế vặn vẹo bò ra ngoài, giống như con nhện nương theo trần nhà và vách tường mà leo lên, tốc độ cực nhanh. Trong chớp mắt nhảy đến trước mặt hai người, há mồm lộ ra đầu lưỡi nhỏ dài màu đỏ sẫm.

Cô nhào về phía Dương Nguyên Nhất, tâm tình Dương Nguyên Nhất như bị chó cắn. Người làm mắt cô bị thương là Ngụy Duyên Khanh, nhưng người bị trả thù là cậu! Dương Nguyên Nhất xoay người chạy, cô gái theo sát phía sau, đầu lưỡi nhỏ dài đỏ sẫm liếm đến cổ cậu, nước bọt tanh hôi dính vào áo tản ra mùi hôi thối.

Dương Nguyên Nhất cầm lấy cái ghế xoay người đập lên người cô gái hòng ngăn cản công kích cũng tiện đường bật đèn, ánh đèn phát sáng, cô gái hốt hoảng rúc vào bóng tối. Thứ này sợ ánh sáng!

Dương Nguyên Nhất dựa lưng vào vách tường chậm rãi di chuyển, cậu nhìn thấy mắt phải của cô gái bị đâm mù đã trở thành một lỗ đen, không có máu chảy ra. Cô không phải người, cô cũng là một dị văn. Nhìn từ công kích lúc nãy, những dị văn này đều có cảm giác đau đớn như người, công kích vật lý hữu hiệu. Nhưng chúng nó sợ ánh sáng, hành vi động tác, mức độ chấp nhận đau đớn, sức lực và tốc độ càng giống ma quỷ hoặc là quái vật hơn, người thường chống lại những quái vật này quả thật không dễ chạy trốn.

\”Ầm\” một tiếng, cô gái đột nhiên nhảy lên đầu tủ lạnh, ngay tức khắc tủ lạnh bị lõm một lỗ sâu. Trên tủ lạnh đặt bốn năm cái hộp giấy, cô cầm hộp giấy để lên đỉnh đầu che ánh sáng. Cô cúi đầu lộ ra nụ cười quỷ quyệt với Dương Nguyên Nhất, lỗ thủng mắt phải bắt đầu chảy ra chất sềnh sệch màu đen.

Đồng tử Dương Nguyên Nhất co rút: \”Lại còn có trí khôn.\”

Không kịp nghĩ nhiều, cậu xoay người chạy về phía phòng ngủ. Cô gái trực tiếp bổ nhào vào cửa phòng ngủ, nằm úp sấp phía trên quan sát Dương Nguyên Nhất, đột nhiên há mồm rống giận.

Dương Nguyên Nhất tùy tay đập đồ bên người tới, chạy vào phòng ngủ đối diện bị phá hư cửa. Khi thấy Ngụy Duyên Khanh một tay bóp cổ Hà Mai đè cô ta ngã xuống nền đất, nắm chặt dao gọt trái cây trực tiếp đâm liên tục vào cổ họng Hà Mai. Mà con búp bê vốn giằng co với Hà Mai cũng bị xé thành hai, vẩy ra thân thể bị giấu bên trong.

Ngụy Duyên Khanh im lặng duỗi tay giải phẫu Hà Mai một cách quen thuộc, phát hiện trên người Hà Mai ngoại trừ tứ chi, làn da, mỡ và đầu ra thì không còn thứ gì khác, sau đó phát ra tiếng chậc chậc than thở trầm thấp. Ngẩng đầu đứng dậy nhìn Dương Nguyên Nhất đang kinh ngạc và cô gái đu ở cửa, lau lau dao gọt trái cây dính đầy mỡ vàng, anh giải thích: \”Trước kia từng làm pháp y.\”

Dương Nguyên Nhất gật đầu: \”Đạo lý đó tôi hiểu mà.\” Nhưng vẫn rất dọa người.

Ánh đèn phòng khách hắt vào mặt nạ Venice trên mặt Ngụy Duyên Khanh, phản xạ ánh sáng lạnh lẽo khiến anh thoạt nhìn cực kỳ cổ quái lạnh lùng, giống như đao phủ tàn nhẫn lạnh nhạt tôn sùng nghệ thuật sang trọng lại quái dị.

Ngụy Duyên Khanh đứng lên, đi đến trước người Dương Nguyên Nhất, che chắn ở sau lưng. Anh hỏi: \”Không bị thương chứ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.