Ngụy Duyên Khanh ngoắc tay gọi Dương Nguyên Nhất tới đây ngồi xuống: \”Xem xong hồ sơ Tôn lão gửi qua cho cậu chưa?\”
Dương Nguyên Nhất: \”Xem xong rồi.\”
Ngụy Duyên Khanh: \”Lại xem thêm một lần, tìm điểm giống nhau.\”
Dương Nguyên Nhất im lặng nhìn thẳng anh một lát, lấy di động ra mở xem văn kiện đã chỉnh sửa trước đó. Đồng thời lần thứ hai xem lại văn kiện Tôn lão gửi đến, mới phát hiện thì ra cậu đã sớm đem truyền thuyết đô thị khủng bố búp bê Nga quy kết vào văn kiện.
\”Điểm giống nhau là búp bê và trái tim biến mất, hôm nay đánh nát một con búp bê nhưng còn một con khác, thuyết minh búp bê này thuộc loại bán sỉ, mấu chốt không ở chỗ búp bê mà ở đồ vật bên trong. Trong dị văn đề cập qua, nó sẽ ăn luôn trái tim loài người, nhưng trái tim của A Chính không bị ăn.\”
\”Về điểm ấy, tôi nhắc nhở trước, những dị văn này cũng kén chọn, không phải cái gì cũng ăn.\” Ngụy Duyên Khanh nghiêng người lấy dao gọt trái cây và hoa quả trong mâm đựng trái cây, vừa lột vỏ vừa nói: \”Vật kia trăm phương ngàn kế chạy đến văn phòng thám tử tìm cậu, mục đích là trái tim của cậu.\” Nói được một nửa, dao gọt hoa quả trong tay anh chỉ về hướng trái tim của Dương Nguyên Nhất, cậu cứng đờ thân thể, bất động.
Ngụy Duyên Khanh cười nói: \”Đối với dị văn mà nói, cậu rất có sức hấp dẫn.\”
Dương Nguyên Nhất nhíu mày: \”Có ý gì?\” Cậu kéo lên kéo xuống văn kiện trong di động, nghe những lời này của Ngụy Duyên Khanh giống như cậu là củ nhân sâm. Đồ chơi này không phải ai cũng có thể làm, mục tiêu sống trách nhiệm nặng nề. Cậu lắc đầu từ chối: \”Tôi tuyệt đối không đảm đương nổi trách nhiệm này.\”
Ngụy Duyên Khanh cười cười: \”Nói tiếp đi.\”
Dương Nguyên Nhất nhíu chặt mày, tới gần Ngụy Duyên Khanh dựa sát vai anh thận trọng hỏi: \”Anh thực sự không có nói đùa?\”
Ngụy Duyên Khanh gật đầu: \”Tôi đang nói đùa.\”
Nghe như đang an ủi cậu, hơn nữa an ủi rất sứt sẹo. Có thể là biểu tình hoài nghi của Dương Nguyên Nhất rất rõ ràng, Ngụy Duyên Khanh có chút buồn bực nói: \”Không buồn cười sao?\”
Dương Nguyên Nhất xác định Ngụy Duyên Khanh chính là chất cách ly truyện cười, cậu âm thầm lảng sang chuyện khác: \”A Chính lỡ mua búp bê bị giết, dị văn nhìn trúng trái tim của tôi. Bây giờ búp bê xuất hiện tại văn phòng thám tử không phải dị văn chân chính, Hà Mai cùng em gái cô ta đều có vấn đề, hiện tại trong phòng ngủ còn có búp bê quỷ dị…. Dị văn chân chính không ở trong những con búp bê Nga, mà là \”Người\”?\”
Ngụy Duyên Khanh đưa tuyết lê đã gọt xong cho cậu, thịt lê trắng tuyết sạch sẽ, mọng nước thấm ở bên ngoài, nhìn qua cực kỳ tươi ngon. Dương Nguyên Nhất liếm liếm môi, quả thật cậu có hơi khát, vì thế nhận tuyết lê rồi nói lời cảm ơn. Ngụy Duyên Khanh đặt dao về chỗ cũ, rút khăn giấy cẩn thận lau tay.
Anh nói: \”Làn da trắng nõn bọc lại ở tầng thứ nhất, mỡ vàng giấu ở tầng thứ hai, máu tươi hóa thành lưỡi dao cắt xẻ máu thịt… Đối với vật kia mà nói, máu tươi chính là lợi khí đáng sợ, cho nên nó sẽ tháo sạch máu tươi.\”