Sáu giờ chiều, Ngụy Duyên Khanh tới đón Dương Nguyên Nhất. Lúc này trên mặt anh, mặt nạ đã đổi thành mặt nạ Venice màu trắng, giống như một u linh du đãng ở nhân gian, có loại mỹ cảm lộng lẫy quỷ quyệt.
Vương Tiểu Hồng từng nói trước kia Ngụy Duyên Khanh không đeo mặt nạ, Dương Nguyên Nhất lập tức đoán hẳn là anh không muốn để mình nhìn thấy mặt, nhưng mang mặt nạ ra ngoài cảm thấy rất kỳ quái.
Bọn họ sẽ không bị cảnh sát giao thông xem là phạm tội giết người hay là cướp mà cản lại chứ? Song khi Dương Nguyên Nhất nhìn cảnh sát giao thông chặn chiếc xe kế tiếp kiểm tra nồng độ cồn mà lại bỏ qua xe của bọn họ, nghi hoặc đã được giải đáp. Cậu khiếp sợ nói: \”Không có kiểm tra chúng ta?\”
Ngụy Duyên Khanh: \”Hạ thấp cảm giác tồn tại bản thân sẽ dễ dàng bị xem nhẹ, giống như sự vật phổ thông tầm thường lại mờ nhạt.\”
Dương Nguyên Nhất: \”Làm sao làm được?\”
Ngụy Duyên Khanh: \”Thôi miên mình là đèn đường.\”
Dương Nguyên Nhất cho rằng anh nói đùa, vì vậy nói: \”Sếp nhất định là người mà tất cả các buổi tiệc tùng đều muốn mời.\” Ngụy Duyên Khanh nghi hoặc nhìn sang, Dương Nguyên Nhất cươi nói: \”Bởi vì sẽ không bị kiểm tra nồng độ cồn.\”
Ngụy Duyên Khanh không chút phản ứng, không khí khá xấu hổ. Dương Nguyên Nhất chà chà mũi, không nói chuyện. Bên trong xe thực yên tĩnh, cho đến hai mươi phút sau, Ngụy Duyên Khanh đột nhiên bật cười, tiếng cười không lớn nhưng đủ để làm Dương Nguyên Nhất chú ý tới. Dương Nguyên Nhất ù ù cạc cạc không hiểu, mà Ngụy Duyên Khanh thì lại thốt lên: \”Thú vị.\”
Dương Nguyên Nhất: \”A?\”
Ngụy Duyên Khanh: \”Truyện cười lúc nãy của cậu thật thú vị.\” Lúc nói lời này, trong giọng nói của anh còn mang theo ý cười.
Dương Nguyên Nhất: \”Thật sao?\” Cậu có thể khẳng định nụ cười cực kỳ thấp của Ngụy Duyên Khanh về truyện cười của cậu là có ý khác.
Xe quẹo vào bãi đỗ xe của tiểu khu nào đó, lúc này đã là tám giờ tối. Hoa viên bên ngoài tiểu khu có hai ba người đang tản bộ, nói tương đối thì có ít người. Đèn đường khá sáng, có thể thấy rõ đường nhỏ.
Ngụy Duyên Khanh xách rương theo, dẫn đầu đi ở phía trước, đi được năm sáu thước thì dừng lại, quay đầu nhìn Dương Nguyên Nhất, chờ cậu theo kịp. Dương Nguyên Nhất theo sau, giữ khoảng cách nửa thước với Ngụy Duyên Khanh.
Ngụy Duyên Khanh bước đi vững vàng, Dương Nguyên Nhất dõi theo bước đi của anh thì phát hiện tốc độ của đối phương cực kỳ đều đặn, mỗi một bước đi như đã đo lường qua, khoảng cách rất giống nhau.
Dương Nguyên Nhất ngước mắt nhìn chăm chú bóng dáng cao lớn của Ngụy Duyên Khanh, sau đó quan sát hoàn cảnh xung quanh, lần thứ hai kinh ngạc phát hiện không ai dùng ánh mắt khác thường nhìn Ngụy Duyên Khanh mang mặt nạ.
Thậm chí là không ai nhìn Ngụy Duyên Khanh, điều này rất bất thường. Chỉ riêng thân hình cao lớn và khí chất toàn thân của Ngụy Duyên Khanh cũng đủ để đưa tới ánh mắt tò mò, huống chi trong bóng đêm còn mang mặt nạ như u linh. Tất cả mọi người xem Ngụy Duyên Khanh như không tồn tại, có lẽ giống như lời Ngụy Duyên Khanh đã nói, anh hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, giống như đèn đường hay ghế đá, chỉ là những vật tầm thường.