[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương – Chương 45: Đặc khắc (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương - Chương 45: Đặc khắc (2)

Vương Tiểu Hồng mới từ ngoài về, cởi khẩu trang thở dài một hơi, bôn ba cả ngày, trên trán toàn là mồ hôi. Dương Nguyên Nhất rót hai ly nước ấm đưa cho hắn và Hạ Lan Lam, một lúc sau mới hỏi: \”Thế nào rồi?\”

Vương Tiểu Hồng lấy một xấp giấy trong balô ra đặt lên bàn: \”Toàn thành phố có tổng cộng bốn mươi trường trung học lớn nhỏ, hôm nay tụi em đến mười trường, lấy được bấy nhiêu đây tài liệu. Bao gồm trường trung học gặp chuyện ngày hôm trước, tất cả thông tin học sinh xảy ra tai nạn đều ở đây.\”

Dương Nguyên Nhất đọc hồ sơ tỉ mỉ, phát hiện không chỉ có chín học sinh hôm trước gặp chuyện, nữ sinh kia cũng đã chết, trước khi chết tinh thần rất bất thường, luôn cảm thấy có người đến gần mình.

\”Nữ sinh này chết có liên quan đến \’Trò chơi\’?\”

Vương Tiểu Hồng ló đầu nhìn: \”Có, cô bé liều mạng chơi game kinh dị tên là \’Vứt bỏ Mary\’.\”

Dương Nguyên Nhất: \”Trò này chơi như thế nào?\”

Vương Tiểu Hồng: \”Có một truyền thuyết đô thị tên là \’Điện thoại của Mary\’. Lúc dọn nhà, một cô bé đã vứt búp bê Mary, buổi tối nhận được điện thoại của Mary. Mary chậm rãi đến gần, từ trong túi rác bị vứt xó đi ra ngoài đường, ngang qua buồng điện thoại, chung cư, cửa nhà, cuối cùng đến trước mặt giết chết cô bé. Trò chơi kinh dị \’Vứt bỏ Mary\’ xuất phát từ truyền thuyết đô thị này, mua một con búp bê, quan tâm bảo vệ nó, tối nào cũng đảm bảo với nó \’Vĩnh viễn không bỏ nó, vĩnh viễn ở bên nhau\’. Sau khi ở chung một tháng thì vứt nó, nó sẽ gọi điện thoại về trả thù.\”

Dương Nguyên Nhất lắc đầu: \”Đúng là không xem mạng mình ra gì.\” Cậu nhìn xuống, phát hiện phía dưới hồ sơ có một hồ sơ khác dán nhãn đỏ, bình thường nhãn đỏ đại biểu tính nghiêm trọng cho vụ án.

\”Đây là?\”

Vương Tiểu Hồng nghiêm mặt, giọng nói nặng nề: \”Hồ sơ màu đỏ, vụ án phạm tội nghiêm trọng. Trong vụ án xuất hiện dị văn được gọi là \’Đặc khắc\’, \’Xẹt xẹt\’.\”

Dương Nguyên Nhất sửng sốt: \”Sao tên kỳ vậy?\”

Hạ Lan Lam vốn đang đi tới đi lui sưởi ấm tứ chi cứng ngắc, nghe vậy bèn dừng lại, khuỷu tay tựa lên thành ghế sô pha chống đỡ nửa thân trên, nói: \”Trên thực tế là hình dung âm thanh phát ra do dị văn bước đi, dùng tiếng dội lại làm tên.\”

Trực giác của Dương Nguyên Nhất cảm thấy bất thường: \”Nó đi như thế nào?\”

Hạ Lan Lam: \”Lết, hoặc là nhún nhảy. Bởi vì nó là quái vật chỉ có nửa người trên, nếu là lết thì chính là quái vật bị chặt còn nửa người trên kéo lê ma sát trên mặt đất. Nếu như là nhún nhảy thì chính là hai cái tay chạm đất. Đây chính là dị văn quái vật được con người tạo ra, mục đích sống của nó chỉ có giết chóc và trả thù.\”

Dương Nguyên Nhất: \”Được con người tạo ra là sao?\”

Hạ Lan Lam nhìn về phía Vương Tiểu Hồng: \”Cậu giải thích đi.\”

\”Ừ.\” Vương Tiểu Hồng gật đầu, sau đó chỉ chỉ hồ sơ màu đỏ: \”Vụ án phạm tội nghiêm trọng chính là án bạo lực học đường. Truyền thuyết đô thị xuất xứ từ một nhóm người bắt phụ nữ, lúc chạy trốn bị xe lửa cán thành hai khúc, nửa người trên lết rất lâu, muốn sống sót nhưng vẫn gặp một nhóm người bắt nạt. Bởi vậy nó trở thành tử linh nửa người vô cùng oán hận, nếu như có người nghe chuyện của nó và thấy nó sẽ bị chặt thành hai khúc. Vụ án phạm tội nghiêm trọng này chính là do lớp trưởng cầm đầu bắt nạt một nữ sinh, dùng cách thức đùa bỡn ác liệt tạo ra một tử linh nửa người.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.