Trong phòng khách ba mươi mét vuông bài trí sô pha, bàn, máy lọc nước và tủ lạnh, một cái bàn ăn xếp gọn đặt ở chân tường. Không gian không lớn, hơn nữa đồ dùng trong phòng rất lớn nên có vẻ chật chội. Hiện tại sàn nhà màu nâu nhạt bị một lượng lớn máu tươi nhuộm đỏ, trên tường như bị người hắt một thùng lớn đầy máu, mùi máu tanh nồng huân đầy mặt.
Từ cửa cầu thang tới cửa nhà đều bị ngăn cản, có người đứng trên cầu thang nhìn xuống, lướt qua rồi không nhịn được rời đi, miệng lẩm bẩm \’tàn nhẫn\’. Lúc Dương Nguyên Nhất và Ngụy Diên Khanh chạy tới, thi thể đã bị chuyển đi.
Tổ trưởng Lại: \”Hai người đã tới? Hiểu Bạch, đưa ảnh chụp cho họ xem.\”
Dương Nguyên Nhất nhận ảnh chụp của Chương Hiểu Bạch, tất cả đều là ảnh hiện trường của thai phụ bị giết. Vẻ mặt thai phụ hoảng hốt cùng vặn vẹo, mắt bị móc, bụng cũng bị phanh ra. Đứa trẻ trong bụng bị moi ra ném trên sàn nhà, sau đó bị giẫm đạp, rõ ràng đã bị đạp thành cái bánh thịt. Lúc đó cuống rốn vẫn còn, chưa bị cắt.
Chương Hiểu Bạch tường thuật: \”Trong bụng thai phụ là một bào thai nam đã thành hình, chúng tôi kiểm tra sổ khám thai của cô ấy, phát hiện thai đã bảy tháng, hơn nữa thai nam bị khiếm khuyết. Thai phụ bị hại đã từng mang thai ba lần, cả ba lần đều sinh non. Nếu như tiếp tục sinh non thêm một lần nữa sẽ không thể mang thai. Cho nên dù phát hiện cái thai này bị dị dạng, hai vợ chồng vẫn quyết định sinh ra.
Đáng tiếc, đây chính là nguyên nhân bị con quái vật \’Dị dạng\’ kia theo dõi.
Dương Nguyên Nhất: \”Chồng của thai phụ đâu?\”
Chương Hiểu Bạch: \”Ở cửa, hiện tại tâm trạng rất bất ổn. Hắn là tài xế tàu đêm, bốn giờ sáng về nhà chỉ thấy vợ con chết thảm trước mặt. Chúng tôi không hỏi được thông tin gì từ hắn, nhưng có thể xác định do dị văn gây ra. Anh xem, đây là dấu chân để lại hiện trường.\”
Cô dẫn hai người nhìn dấu chân được lưu giữ trong phòng, tổng cộng có ba chỗ: Trên sô pha, trần nhà và trên ban công sân thượng.
\”Trên sô pha có hai dấu chân, lúc đó nơi nó dừng lại là ở đây. Dấu chân trên trần nhà dính máu, chỉ có một vết, trên ban công cũng giống như thế. Điều này nói rõ nó chỉ đi hai bước từ phòng khách đến sân thượng, mà lúc sát hại thai phụ dấu chân bị phá hư, bao gồm lúc giết chết bào thai, dấu chân hỗn loạn không thể phân biệt.\”
Dương Nguyên Nhất đi tới xem, nhìn thấy dấu chân kia lớn gấp đôi chân của đàn ông trưởng thành, cậu lẩm bẩm: \”Con dị văn này rất cao?\”
Chương Hiểu Bạch: \”Chiều cao trung bình của đàn ông trưởng thành.\”
\”Ưm –\” Dương Nguyên Nhất nghĩ đến ghi chép của văn phòng thám tử: \”Nói cách khác, chân là dị dạng.\”
Ngụy Diên Khanh nhìn vài lần, cảm thấy mệt mỏi bèn nói với Dương Nguyên Nhất: \”Anh ra ngoài trước.\”
Dương Nguyên Nhất ngẩng đầu: \”Hả? Ừ.\” Sau đó cậu hỏi Chương Hiểu Bạch: \”Các người điều tra con dị văn dị dạng kia mà chưa từng chính thức đối mặt với nó sao?\”
Đề cập đến chuyện này, Chương Hiểu Bạch ỉu xìu: \”Thứ này thật sự rất gian xảo, xuất quỷ nhập thần. Bất luận là nơi phòng thủ nghiêm ngặt đến cỡ nào nó đều có thể xông vào giết người, giết xong bỏ chạy, vô tung vô tích. Chúng tôi từng thử đặt bẫy, nhưng không ngờ con dị văn kia rất thông minh, chưa bao giờ sập bẫy. Thậm chí chúng tôi phái rất nhiều cảnh sát truy tìm trong cống thoát nước toàn bộ thành phố, gặp mấy con heo nhưng lại không thấy bóng dáng con dị văn kia. Đến bây giờ, ngoại trừ ghi chép hai mươi năm trước, chúng tôi hoàn toàn không biết bây giờ nó đã biến thành bộ dạng gì, hơn nữa ban đầu ngoại trừ thân hình thì không có miêu tả gương mặt kỹ càng.\”