Hành lang khách sạn yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng bước chân lộn xộn, có người đang vội vàng chạy trốn. Ánh đèn lúc sáng lúc tối tạo nên bầu không khí biến hóa kỳ lạ, gây động tĩnh lớn nhưng không có ai mở cửa kiểm tra, giống như tất cả đều ngủ say như chết. Trên trần nhà, bên góc tường liên tục có chất lỏng màu đen di động thẩm thấu ra ngoài, chậm rãi rơi xuống đất.
Không bao lâu, cả khách sạn đều bị chất lỏng màu đen tản ra mùi hôi thối này bao quanh. Chất lỏng như có sinh mệnh bò lên thân thể mọi người đang ngủ say trong phòng, lan từ chân đến ngực, từ từ lấp kín tai mắt mũi miệng. Người say giấc tỏ vẻ đau đớn, cho đến khi bọn họ không chịu đựng nổi sắp thức dậy thì chất lỏng tự động thối lui.
Ngụy Diên Khanh bỗng dưng mở mắt, nhìn chất lỏng xuất hiện ở bốn góc phòng. Anh ôm chặt Dương Nguyên Nhất trong ngực, không muốn buông ra. Dương Nguyên Nhất mơ mơ màng màng, hỏi: \”Sao vậy anh?\”
\”Không có gì.\” Ngụy Diên Khanh kéo chăn đắp lại cho cậu, chỉnh chăn ngay ngắn rồi đứng dậy xuống giường. Hai chân chạm đất, chất lỏng sắp trượt đến bên giường, còn chưa chạm đến nhưng dường như thấy thứ gì sợ hãi, vô cùng hoảng sợ vội lui về phía sau.
Ngụy Diên Khanh khoác thêm áo ngủ, cột chặt dây lưng rồi đi tới cửa. Chất lỏng màu đen khắp phòng hoảng loạn lui lại, không khí như vặn vẹo, như có tiếng rít hoảng sợ không có âm thanh truyền đến. Trong khoảnh khắc anh mở cửa, Dương Nguyên Nhất chợt tỉnh giấc.
Dương Nguyên Nhất nhìn bốn phía, không thấy Ngụy Diên Khanh nên bật đèn, liếc sang thấy được chất lỏng ở góc tường. Cậu ngẩng đầu nhìn sang, phát hiện chất lỏng dần dần biến mất.
\”Tỉnh?\”
Dương Nguyên Nhất quay đầu thấy Chương Hiểu Bạch bước đến từ sau lưng Ngụy Diên Khanh, hỏi: \”Xử lý tháp nước không thuận lợi sao?\”
Dưới ánh đèn không tính là sáng, áo ngủ của Dương Nguyên Nhất bị tuột xuống vai trái, nhìn thấy vết hồng trên da không sót cái nào. Chương Hiểu Bạch tự nhiên đoán được vết hồng này ở đâu ra, mặt cô hơi ửng đỏ, ánh mắt ngượng ngùng liếc trái liếc phải không dám nhìn thẳng. Cô nói: \”Không quá thuận lợi, La Hồng Thịnh suýt chút nữa rơi vào tháp nước, chúng tôi đánh ngất cậu ấy rồi vớt ra. Lúc rời khỏi mái đột nhiên phát hiện cả khách sạn đều bị chất lỏng màu đen thẩm thấu, chú Lại bảo tôi tới tìm hai người.\”
Dương Nguyên Nhất vừa vén chăn lên đứng dậy thì Ngụy Diên Khanh đã xuất hiện trước mặt, anh còn cầm áo ngủ trong tay. Ngụy Diên Khanh khoác áo ngủ lên người cậu, bọc rất kín kẽ: \”Mặc vào.\”
Dương Nguyên Nhất bật cười, lướt qua vai Ngụy Diên Khanh nói với Chương Hiểu Bạch: \”Cô ra ngoài chờ được không? Chúng tôi thay quần áo rồi ra ngay.\”
Chương Hiểu Bạch vội trả lời: \”Được.\” Cô đã sớm xấu hổ, rất muốn chạy ngay lập tức, đứng ở chỗ này làm cô cảm thấy mình có thể phát sáng mà không cần quang hợp.
Thấy cô rời khỏi phòng, Dương Nguyên Nhất vỗ tay của Ngụy Diên Khanh đang đặt trên lưng mình: \”Buông ra, đi thay quần áo.\”
Ngụy Diên Khanh ôm cậu: \”Án thi thể tháp nước là do bọn họ phụ trách, làm không được liền gọi hỗ trợ, bọn họ tự tìm người đi. Không hợp tác, mặc kệ.\”