[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương – Chương 39: Dị dạng (3) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương - Chương 39: Dị dạng (3)

Dương Nguyên Nhất và Ngụy Diên Khanh vừa đến sân bay thì có xe chuyên dụng tới đón bọn họ đến một khách sạn cao cấp nổi tiếng ở huyện Thứ Đồng, phòng đã chuẩn bị xong, chỉ chờ hai bọn họ đến ở. Bộ an ninh quốc gia thành lập một tiểu đội, toàn bộ thành viên đều là dị văn, chuyên xử các sự kiện mang tính ác liệt do dị văn khủng bố gây nên.

\”Nhưng có vài chuyện bọn họ không giải quyết được sẽ tìm văn phòng thám tử hỗ trợ.\” Ngụy Diên Khanh ngồi vắt chân trên sô pha, tay đỡ trán, mắt luôn nhìn Dương Nguyên Nhất: \”Văn phòng thám tử được thành lập sớm hơn bọn họ sáu mươi mấy năm, ẩn giấu rất nhiều át chủ bài.\”

Chỉ riêng chủ nhân đời trước đã là át chủ bài lớn nhất, bởi vì hắn là dị văn đặc biệt nhất trong giới dị văn, chí ít nhân duyên của hắn tốt nhất. Ngụy Diên Khanh không quá thiện cảm với cái tên đã từng tính kế hắn, nhưng cũng không phủ nhận ưu điểm của người này.

Dương Nguyên Nhất mở hành lý, lấy ra đồ dùng hàng ngày và quần áo rồi treo vào tủ. Trong tủ quần áo còn có áo ngủ của khách sạn, chẳng qua cậu cảm thấy quá dơ nên lúc đến mang theo hai bộ khác.

Ngụy Diên Khanh híp mắt, môi cong lên: \”Em mang theo áo choàng tắm hả? Anh định mua cái mới.\”

Dương Nguyên Nhất nhíu mày: \”Không phải trong nhà có sao?\”

Trong nhà? Ngụy Diên Khanh thích cái từ này, thể xác và tinh thần anh sung sướng nói: \”Lúc đi anh vứt rồi.\”

Dương Nguyên Nhất ngừng xếp quần áo, trừng mắt nhìn Ngụy Diên Khanh: \”Trước đây anh cũng phá của như vậy?\”

Không đúng, hình như trước giờ vẫn luôn phá của. Trước đây hình thể còn chưa nổ, người chết là Ngụy Lan Đình. Mặc dù Dương Nguyên Nhất không biết gia sản của Ngụy gia nhưng cũng biết là một nhà rất giàu. Cho dù trong nhà cũ chỉ có một mình Ngụy Diên Khanh nhưng về mặt sinh hoạt cũng không bị bạc đãi, rất đủ đầy. Ngay cả cậu cũng được hầu hạ như một tiểu thiếu gia, sau này chồng chết rời khỏi nhà họ Ngụy, ngay cả cơm cũng không có mà ăn, trải qua ngày tháng có hơi nghèo túng.

Ngụy Diên Khanh thấy sắc mặt của cậu không tốt, vội vàng hạ chân xuống đi qua, nhận quần áo trong tay cậu treo vào tủ: \”Đi đường mệt nhọc, em nghỉ ngơi trước đi, để anh làm cho.\”

Quần áo trong tay anh lập tức xuất hiện vô số nếp nhăn, Dương Nguyên Nhất lắc đầu, đẩy tay anh ra: \”Đừng phá.\” Cậu vừa sắp xếp hành lý vừa liếc mắt nhìn gương mặt của Ngụy Diên Khanh, nửa trên và nửa dưới khuôn mặt vẫn rất không hài hòa. \”Sao mặt anh lại thành như thế này?\”

Ngụy Diên Khanh: \”Hả?\” Đôi tay dài của anh cứ mãi vọc đồ trong hành lý, trong chốc lát đã làm hành lý rối tung lên. Ngụy Diên Khanh nghe vậy ngước mắt, mỉm cười nói: \”Hình thể mà thôi, lúc nào cũng có thể đắp nặn.\”

Dương Nguyên Nhất: \”Có nghĩa là anh có vô số hình dạng?\”

Ngụy Diên Khanh: \”Không phải. Lúc ban đầu nhét bản thể vào hình thể, phát triển từ trẻ nhỏ, đến cuối cùng có dáng vẻ gì thì chính là dáng vẻ đó. Nhưng anh có thể tạo ra một bản giả dùng để ngụy trang, trên thực tế dáng vẻ thực chính hình thể ban đầu. Cho dù hình thể nổ tung, đắp nặn lại một lần nữa vẫn là dáng vẻ lúc trước.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.