[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương – Chương 32: Chơi với tôi (3) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương - Chương 32: Chơi với tôi (3)

Đổng Đình Đình lo lắng cho Đổng Dũng Phong, hơn nữa nửa tin nửa ngờ đối với tình cảnh kinh hoàng mà hắn miêu tả, cho nên vẫn quyết định theo bọn họ đến huyện Ngô. Triệu Gia Quang cho rằng chưa biết anh trai sống hay chết, hắn nhất định phải đi xác nhận.

Dương Nguyên Nhất nhắc nhở bọn họ tốt nhất là không nên đi, văn phòng thám tử không thể đảm bảo an nguy cho những người khác. Nhưng người khác có nghe lời khuyên của cậu hay không lại là một chuyện khác.

Quyết định thời gian xuất phát là vào chiều mai, đến tối Đổng Dũng Phong đột ngột thay đổi thời gian, xuất phát lúc 10h sáng. Đám người Dương Nguyên Nhất không có dị nghị, đêm đó Ngụy Diên Khanh cũng tuyên bố anh sẽ đi theo, nhưng hai ngày sau mới tới.

Mười giờ sáng hôm sau, Dương Nguyên Nhất, Ngô Úy và Đổng Dũng Phong tụ hợp lại, phát hiện không có mặt Đổng Đình Đình. Đổng Dũng Phong cười khổ: \”Nơi nguy hiểm như vậy, không thể để Đình Đình mạo hiểm. Đột ngột thay đổi thời gian cũng là vì muốn bỏ lại hai đứa nó, ai ngờ Gia Quang đã đến chặn cửa nhà tôi từ sớm.\”

Triệu Gia Quang mím môi nói: \”Thầy Đổng, vì anh trai mất tích nên hai năm qua ba mẹ em vẫn luôn buồn bã. Cho nên bất luận như thế nào em cũng phải biết sống chết của anh trai, dù anh ấy… Thực sự gặp bất trắc, em cũng phải mang hài cốt của anh ấy về.\” Nói xong, hắn trầm ngâm một lúc, nói với hai người Dương Nguyên Nhất: \”Tôi từng học taekwondo, dù gặp nguy hiểm cũng có thể đánh trả, chạy trốn cũng rất nhanh. Tôi đảm bảo sẽ không gây thêm phiền phức cho hai người.\”

Ngô Úy nhún vai, tỏ vẻ không sao cả, dù sao cố chủ cũng không phải Triệu Gia Quang, khi gặp nguy hiểm Ngô Úy sẽ không bảo vệ hắn. Đối với dị văn, chỉ cần không giết người là không vi phạm quy định, nhưng cứu người thì miễn bàn.

Dương Nguyên Nhất không thể thấy chết không cứu, cho nên không đồng ý cho Triệu Gia Quang đi cùng. Thế nhưng Triệu Gia Quang khăng khăng cố chấp, cậu cũng không thể cản hắn, không cho hắn đến huyện Ngô. Khuyên bảo vô hiệu, chỉ có thể lên xe xuất phát.

Nhóm bốn người ngồi xe bus đường dài đến huyện Ngô, trên đường dừng trạm hai lần, tốn tổng cộng ba giờ mới đến bến xe huyện Ngô. Sau khi xuống bến thì quá giang xe vào trung tâm thành thị tìm khách sạn trước.

Sau khi phát hiện phải ở khách sạn, Đổng Dũng Phong và Triệu Gia Quang có ý kiến: \”Vì sao còn phải lãng phí một ngày ở khách sạn? Không thể đi thẳng đến thị trấn Hòa Bình?\”

Dương Nguyên Nhất vừa đẩy cửa đưa hành lý vào vừa nói: \”Đổng tiên sinh, căn cứ theo miêu tả của anh, chúng tôi hoài nghi thị trấn Hòa Bình mà các người từng đến không phải là là trấn Hòa Bình xuất hiện trên bản đồ. Mặt khác, đi đường vất vả sẽ làm thân thể kiệt sức, anh mới xuất viện không bao lâu, nếu không nghỉ ngơi tốt, e rằng chưa tới chỗ đã ngã quỵ trước.\”

Đổng Dũng Phong á khẩu không trả lời được, sau một lúc lâu mới chán nản nói: \”Xin lỗi, là tôi quá vội vàng.\”

\”Không sao, chúng tôi hiểu mà.\” Sau khi Dương Nguyên Nhất cất xong hành lý, quay đầu lại mỉm cười: \”Anh về nghỉ ngơi đi, chúng tôi còn phải gọi thuê xe.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.