Dương Nguyên Nhất đột nhiên tò mò hỏi: \”Dị văn có tổng cộng bao nhiêu cấp?\”
Ngụy Diên Khanh: \”Mười ba cấp.\”
Dương Nguyên Nhất: \”Ai đặt ra cấp bậc này?\”
Ngụy Diên Khanh: \”Chủ nhân ban đầu biên soạn Sổ dị văn đô thị. Đồng thời khi hắn giải quyết dị văn khủng bố đô thị thì sắp xếp chúng nó dựa theo đẳng cấp, cao nhất là cấp mười ba. Sau này thế giới loài người và dị văn dựa theo cấp bậc này phân chia dị văn.\”
Dương Nguyên Nhất: \”Chủ nhân ban đầu của Sổ dị văn đô thị đâu?\”
Ngụy Diên Khanh: \”Đã chết.\”
Dương Nguyên Nhất: \”À.\” Cậu ngừng một lúc rồi tiếp tục hỏi: \”Vì sao hắn biên soạn Sổ dị văn đô thị?\”
Ngụy Diên Khanh thở dài khẽ đến mức khó phát hiện: \”Hắn nói phải có nghi thức, chỉ có ghi chép mới không bị lãng quên. Cho dù là dị văn cũng không nên bị bỏ quên.\”
Dương Nguyên Nhất im lặng hồi lâu, kinh ngạc hỏi: \”Chẳng lẽ là tôi sao?\”
Ngụy Diên Khanh liếc nhìn Dương Nguyên Nhất, thu hồi ánh mắt. Tuy rằng chỉ liếc mắt nhưng đã biểu đạt mọi lời anh muốn nói: \”Nếu như em là chủ nhân ban đầu của Sổ dị văn, tôi sẽ không để em sống đến hôm nay.\”
Dương Nguyên Nhất hiểu ra: \”Anh với hắn có thù oán.\”
\”Hắn dùng một lời nói dối hố tôi, tôi phải ở lại văn phòng thám tử trấn áp đám dị văn kia thay hắn, ba mươi năm.\” Lúc Ngụy Diên Khanh nhắc tới chủ nhân ban đầu của Sổ dị văn, rõ ràng giọng nói vô cùng không vui. Trong lúc nói chuyện, anh liếc mắt nhìn thoáng qua vẻ mặt nghiêm túc của Dương Nguyên Nhất, tâm trạng tức giận được bơm mấy phần an ủi: \”Nhưng cũng được bồi thường, hắn cho tôi một bảo vật.\”
Dương Nguyên Nhất tò mò: \”Bảo vật gì?\”
Ngụy Diên Khanh rất cường đại, nhìn như không mơ không ước, không hề có dã tâm, nhưng trên thực tế là vì đã cường đại đến mức không cần vật chất thỏa mãn bản thân. Cho nên cậu rất tò mò, loại bảo vật gì sẽ làm Ngụy Diên Khanh để tâm.
Ngụy Diên Khanh mỉm cười: \”Độc nhất vô nhị.\”
Dương Nguyên Nhất hỏi lòng vòng ba bốn lần không được đáp án nên lựa chọn từ bỏ, chỉnh sửa dị văn đô thị \’Hoa thược dược màu đen\’ biên soạn thành báo cáo rồi chụp ảnh thành tệp gửi cho Tôn lão.
Trở lại biệt thự của Tô Thanh Xán thấy Chu Linh Tê đang ngồi ngay ngắn, mà Vương Tiểu Hồng đang vùi người trên sô pha. So sánh hai bên thấy chênh lệch rất rõ ràng, Vương Tiểu Hồng ngẩng đầu thấy Dương Nguyên Nhất liền vui vẻ chào hỏi: \”Anh Nguyên, các anh giải quyết con dị văn kia rồi?\”
Dương Nguyên Nhất vô thức giơ tay lên che mắt, vội vội vàng vàng gật đầu.
Vương Tiểu Hồng cảm thấy kỳ quái: \”Anh Nguyên, mắt anh bị thương?\”
Dương Nguyên Nhất lắc đầu: \”Anh cảm thấy sáng quá, mắt bị lóa.\”
Vương Tiểu Hồng nhìn ánh sáng nhu hòa phía trên đỉnh đầu, chợt cảm thấy tổn thương tâm hồn. Hắn ôm ngực đau buốt, lấy ra cái mũ che lại cái đầu trọc tỏa sáng.