Rặng mây bay đến che khuất ánh trăng. Bóng tối bao phủ khắp nơi, biệt thự sừng sững trong một góc. Dưới bóng đêm đen kịt có một bóng đen đi qua hành lang, trên vách tường khúc cua cuối hành lang sáng đèn.
Một cái bóng nhảy lên sàn nhà, trên mặt tường, bị ánh đèn kéo thật dài, dưới ánh sáng phản chiếu có vẻ vặn vẹo quỷ dị.
Cái bóng đứng im bất động, sau một lúc lâu kéo dài, thu nhỏ lại, thay đổi góc độ lui về phía sau, rõ ràng cho thấy có người đang bước về phía trước.
Chỉ là sau một lúc, bóng đen đã che ánh đèn ở sau lưng.
Váy ngủ ren trắng, tóc dài rối bù xõa tung, cánh tay thon dài xuôi bên người, trên móng tay còn sơn màu đỏ rất đẹp. Đầu cô cúi hơi nghiêng, giống như cổ bị chặt đứt.
Một lát sau, cái cổ chậm rãi di động, đầu nâng lên. Trên hành lang vắng vẻ có thể nghe được âm thanh \’răng rắc, \’răng rắc\’. Đó là âm thanh của cái cổ chuyển động, xương khớp cứng đờ ma sát vào nhau, làm người nghe đến da đầu tê dại.
Cô ngẩng đầu lên, đi về phía trước vài bước. Ngọn đèn sau lưng hắt xuống, lộ ra khuôn mặt của cô — chính là Tô Thanh Xán.
Chỉ là biểu tình của Tô Thanh Xán trước mặt này đã chết lặng, ánh mắt dại ra, không chút cảm giác đi tới đi lui dọc theo hành lang. Cô chân trần, đi trên thảm ở hành lang như ma quỷ u linh, nửa âm thanh cũng không có.
Đi được một nửa, cô giơ tay lên, móng tay sắc nhọn màu đỏ chống lên tường, dùng sức cào về phía trước. Móng tay để lại dấu vết rất sâu trên vách tường cứng, phát ra âm thanh chói tai giống như mặt tường đang rít gào.
Âm thanh của phấn viết đột nhiên xẹt qua trên bảng đen, âm thanh của cái xẻng cạ cạ trên chảo sắt… Vô số âm thanh bén nhọn làm người nghe cảm thấy cực kỳ khó chịu, sản sinh cảm giác nôn mửa liên tục vang lên trên hành lang vắng vẻ.
Tô Thanh Xán đi vài vòng bỗng nhiên dừng bước, quay đầu nhìn chằm chằm cửa phòng trước mặt. Cô xoay người nằm úp sấp lên cửa, mắt dán sát mắt mèo nho nhỏ nhìn vào bên trong, có vẻ cực kỳ thần kinh.
Trong cái lỗ cầu thủy tinh chật hẹp như thế, một con mắt như bị phóng đại đảo trên dưới trái phải, tốc độ cực nhanh. Bỗng nhiên con mắt đảo tới đảo lui chỉ còn lại tròng mắt, đột ngột rớt xuống, nhìn chằm chằm vách tường trắng tinh trong phòng. Một lát sau nó hướng sang trái, nhìn chằm chằm chiếc giường lớn duy nhất. Trên giường lớn có hai thân thể nhô lên, Dương Nguyên Nhất và Ngụy Diên Khanh đang ngủ.
Cánh tay tái nhợt của Tô Thanh Xán chậm rãi di chuyển lên, bỗng nhiên cầm núm vặn cửa, cố sức xoay trên dưới thì phát hiện làm kiểu gì cũng không mở được. Hơi thở của cô trở nên ồ ồ, có vẻ cực kỳ phẫn nộ, lắc núm vặn cửa đầy thô bạo.
Người trong phòng như nghe được động tĩnh, hai người trong chăn trở mình.
Dương Nguyên Nhất nỉ non: \”Có phải có người?\”
Cậu không biết lúc ngủ đã rúc vào lòng Ngụy Diên Khanh, hai người chung giường chung chăn, tay chân quấn quýt, thân mật như vợ chồng.