Sau khi Chu Linh Tê xoay cổ của Vương Tiểu Hồng, hết sức xin lỗi: \”Tôi không thấy ngũ quan, còn tưởng là đạo cụ dùng để mát xa tay.\” Hắn nhìn cái đầu trụi lủi bóng loáng của Vương Tiểu Hồng, dùng giọng nói rất chân thành: \”Kiểu tóc đẹp.\”
Vương Tiểu Hồng co rút khóe môi, ngoài cười nhưng trong không cười: \”Không sao, cảm ơn.\” Nhưng trong ánh mắt của Vương Tiểu Hồng lại mơ hồ tràn ngập ganh ghét — Chu Linh Tê có một đầu tóc vừa dài vừa dày.
Dương Nguyên Nhất kéo Vương Tiểu Hồng qua bên cạnh cậu, tranh thủ hỏi: \”Không phải lúc nãy trên đỉnh đầu còn chút tóc sao?\”
Vương Tiểu Hồng không cảm xúc: \”Nhổ sạch rồi.\” Nhổ hết tất cả quấn thành vòng nguyền rủa người có gia đình.
Dương Nguyên Nhất an ủi hắn: \”Sau khi kết thúc ủy thác này, anh sẽ mua một thùng thuốc mọc tóc cho em.\”
Vương Tiểu Hồng vuốt cái đầu bóng lưỡng, lấy ra mũ luôn mang theo bên mình rồi đội lên: \”Cám ơn anh, nhưng em có tích trữ trong nhà kho, có thể sử dụng tám năm mười năm.\”
\”Vậy thì tiếc thật.\” Dương Nguyên Nhất trầm mặc một lúc rồi thấp giọng hỏi: \”Hữu dụng không?\”
Vương Tiểu Hồng: \”Anh nói sao?\” Đầu của hắn còn đang phát sáng đây, hỏi cái này là có ý gì?
Dương Nguyên Nhất khoát tay không kích thích Vương Tiểu Hồng nữa, lui trở về bên người Ngụy Diên Khanh. Cùi chỏ đụng vào Ngụy Diên Khanh nên cậu vô thức quay đầu nhìn sang, đối diện ánh mắt đầy ý cười của người kia, cậu chớp mắt một cái rồi nhanh chóng quay mặt đi… Qua một lúc lại liếc liếc Ngụy Diên Khanh thì thấy anh tựa lưng vào ghế, tay trái khoát lên tay vịn, dáng vẻ vô cùng buồn chán.
Dương Nguyên Nhất bình tĩnh tâm trạng, hỏi Chu Linh Tê: \”Vừa nãy anh nhắc tới trọng điểm đáng ngờ, có phải là anh đã biết tin tức gì về truyền thuyết đô thị \’Hoa thược dược màu đen\’ mà chúng tôi không biết không?\”
Chu Linh Tê gật đầu, cũng không có ý giấu diếm: \”Làm thành ý hợp tác, tôi có thể nói cho mọi người biết — thiết lập mê hoặc người khác của \’Hoa thược dược màu đen\’.\”
Cái này có thể giải thích cho thứ gọi là \’Quỷ che mắt\’.
Nghe vậy, Dương Nguyên Nhất có chút nghi ngờ, mà vào lúc này Ngụy Diên Khanh ngước mắt, biểu tình buồn chán đã trở nên có chút chăm chú. Dương Nguyên Nhất thường xuyên quan tâm anh, ngay cả chính bản thân cậu cũng không biết tại sao mình lại vô thức quan tâm Ngụy Diên Khanh, nhưng hiện nay cũng không phải lúc suy nghĩ mấy thứ này.
Cậu vừa nghi ngờ vừa nhạy bén hỏi: \”Thiết lập dị văn rất đặc thù đúng không?\”
Lúc này Chu Linh Tê đưa mắt nhìn về phía Dương Nguyên Nhất, mang theo dò xét và tò mò. Nghe câu hỏi của Dương Nguyên Nhất giống như cậu không hiểu quá nhiều, dù sao đối với dị văn thì thiết lập dị văn chính là thường thức*.
(Thường thức: tri thức phổ thông về một vấn đề hay một chuyên ngành nào đó)
Ngụy Diên Khanh giải thích: \”Kỳ thực có thể nói thiết lập dị văn chính là năng lực đặc thù của dị văn, trong mỗi truyền thuyết đô thị sẽ được giao cho một năng lực đặc thù riêng biệt, dị văn được sinh ra cũng sẽ có năng lực này.\”