Dương Nguyên Nhất: \”Dị văn 001 ở đâu?\” Cậu lật tới lật lui đều không thấy số cuối cùng hoặc nên nói là dị văn đầu tiên, mục lục đánh số trực tiếp bỏ qua 001.
Ngụy Duyên Khanh: \”Trang bìa.\”
Dương Nguyên Nhất ngừng lại động tác lật trang, lập tức lật ra phía trước, trên bìa sách có câu nói \”Khủng bố như hình với bóng\”. Cậu ngước mắt, chỉ vào những lời này: \”Bóng?\”
\”Sai, không phải bóng, là khủng bố.\” Ngụy Duyên Khanh lấy đi sổ dị văn đô thị trên tay cậu trả về chỗ cũ, sau đó nói với Dương Nguyên Nhất: \”Ra ngoài thôi. Nếu cậu có hứng thú, lần sau có thể tới xem. Nhưng không thể mang hồ sơ, sách trong phòng ra ngoài.\”
Dương Nguyên Nhất đi theo phía sau anh, lúc đi qua giá sách đột nhiên quay đầu nhìn về bàn đọc sách ở phía trước, cùng với sổ dị văn trong đống hồ sơ giấu phía sau bàn. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một cảnh tượng: Thanh niên tựa vào bàn ghi lại mỗi lần gặp phải dị văn, đánh số, sắp xếp hồ sơ, chỉnh sửa và ghi chép, đàn hương thiêu đốt, khói xanh lượn lờ.
Không thấy rõ mặt, nhưng hình ảnh hết sức quen thuộc, giống như trước kia đã từng mơ qua. Dương Nguyên Nhất không nghĩ quá nhiều, bởi vì cảm giác quen thuộc lờ mờ này cũng không xa lạ gì, cậu nhiều lần đến nơi xa lạ thấy sự việc gì đó sẽ đột nhiên cảm thấy quen thuộc. Lúc đầu sẽ kinh ngạc, sau này phát hiện rất nhiều người cũng từng trải qua như thế, nên tập mãi cũng thành quen.
\”Khủng bố cũng là một trong các dị văn?\”
Ngụy Duyên Khanh đang đóng cửa phòng sách, nghe vậy đáp lời: \”Ừ.\” Sau khi khóa cửa, anh cầm xâu chìa khóa đưa cho Dương Nguyên Nhất: \”Nếu cậu muốn điều tra hồ sơ thì có thể tự vào, cho cậu chìa khóa, giữ kỹ.\” Dừng một chút, anh bổ sung: \”Phúc lợi của người mới.\”
Dương Nguyên Nhất chần chừ nhận chìa khóa: \”Có giới hạn thời gian không?\”
Tay Ngụy Duyên Khanh đặt sau lưng vô thức chà xát, tay trái kéo khẩu trang màu đen trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt tái nhợt. Ấn tượng đầu tiên của người khác về anh chính là cực đen cùng cực trắng, đôi mắt rất đẹp nhưng gương mặt phổ thông. Trắng đen vừa thuần túy vừa mãnh liệt, rất dễ làm người liên tưởng đến vực sâu, hắc ám, toàn là thuật ngữ tiêu cực.
\”Tạm thời.\”
Dương Nguyên Nhất: \”??\” Tạm thời? Giới hạn thời gian phúc lợi người mới còn có cách nói \”Tạm thời\”?
Ngụy Duyên Khanh khoanh tay dựa trên vách tường, vóc người thon dài, đôi ngươi chuyên chú nhìn thẳng Dương Nguyên Nhất. Ánh đèn có hơi tối càng làm hai màu trắng đen hài hòa đến cực hạn, bầu không khí cũng nảy sinh một chút kiều diễm. Anh nói: \”Phúc lợi người mới sẽ kết thúc theo giới hạn, còn có phúc lợi thành viên, phúc lợi hàng xóm của sếp –\” phúc lợi của bạn trai sếp, phúc lợi của vợ sếp, phúc lợi bạn đời của sếp…
Suy nghĩ một chút, Ngụy Duyên Khanh nuốt lại những lời phía sau, theo hầu họng quay về ngực.
Dương Nguyên Nhất đối diện với Ngụy Duyên Khanh, dần dà cảm thấy mất tự nhiên, vì vậy cậu dời mắt, nắm chặt chìa khóa trong tay: \”Cám ơn.\”