[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương – Chương 18: Tiểu khóc nương (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Quỷ Sự Vô Tận – Mộc Hề Nương - Chương 18: Tiểu khóc nương (2)

Dương Nguyên Nhất vác theo cái dạ dày căng đầy đi tản bộ xung quanh văn phòng thám tử, cuối cùng đứng dưới tán cây đa trong sân vườn, dưới tán cây đa có treo một cái ghế xích đu. Cậu ngồi lên, nhắm mắt lại, gió nhẹ phe phẩy, buồn ngủ.

Một năm bốn mùa cũng chỉ có trời thu là thư thái nhất, ngay cả tâm tình đều trở nên bình lặng, chỉ muốn dưỡng lão qua ngày. Qua không bao lâu, xích đu đột nhiên thõng xuống, có người ngồi bên cạnh. Dương Nguyên Nhất mở mắt ra, thấy sườn mặt của Ngụy Duyên Khanh.

Ngụy Duyên Khanh chân dài đạp đất, xích đu nhẹ nhàng đung đưa. Anh hỏi Dương Nguyên Nhất: \”Tôi làm vỡ bài vị tiên phu của cậu, cậu thật sự không giận?\”

Dương Nguyên Nhất: \”Không sao, chỉ là một cái bài vị thôi.\” Với cậu mà nói, người sống mới quan trọng nhất. Người đã chết, đốt thành tro, tro cốt còn sót lại đặt ở phật đường, không đụng vào là được. Bài vị chỉ là gửi gắm tình cảm, không quá quan trọng.

Ngụy Duyên Khanh: \”Nhưng cậu chưa bao giờ quên thắp hương.\”

Dương Nguyên Nhất: \”Cái kia hả, chỉ là nghi thức thôi.\”

Ngụy Duyên Khanh dừng chân, xích đu ngừng lại. Anh nghiêng đầu hỏi: \”Nghi thức?\”

Dương Nguyên Nhất nhún nhún vai: \”Cuộc sống rất buồn chán, nghi thức có thể làm ngày bình thường trở nên đặc biệt. Giao ý nghĩa đặc biệt cho một vài ngày nào đó, ngày nào đó sẽ trở nên thú vị. Nếu như không mang theo bài vị, tôi cũng chỉ còn lại một mình, không có người thân thiết, tin tưởng tuyệt đối, sớm muộn cũng sẽ quên tôi đã kết hôn, có một người chồng đã qua đời hoặc có thể nói là người thân. Nếu như vậy, kết hôn sẽ trở nên vô nghĩa.\”

Ngụy Duyên Khanh: \”Đối với cậu mà nói, hôn nhân tựa như \”xung hỉ\” có ý nghĩa gì?\”

Dương Nguyên Nhất tò mò hỏi ngược: \”Làm sao anh biết là \”xung hỉ\”?\”

Ngụy Duyên Khanh: \”Vương Tiểu Hồng nói.\” Thuần thục lôi Vương Tiểu Hồng ra gánh tội.

Dương Nguyên Nhất nhớ ra quả thực có nói với Vương Tiểu Hồng rằng hôn nhân của mình và tiên phu vốn là xung hỉ, cậu gật gật đầu nói: \”Kể từ lúc qua đó, cuối cùng tôi cũng được ăn no.\” Nói theo một cách tương đối, cực kỳ có ý nghĩa.

\”…..\” Ngụy Duyên Khanh không ngờ bản thân mình có ý nghĩa đối với Dương Nguyên Nhất là được ăn no, lòng thoáng chua xót. Anh đang định mở miệng thì nghe được tiếng chuông cửa.

Đinh đinh đinh —

Tiếng chuông cửa gấp gáp chói tai, trực tiếp đánh vỡ thời khắc yên tĩnh này. Dương Nguyên Nhất đứng dậy vòng qua cây đa nhìn về phía cửa chính, ở cửa có một phụ nữ xinh đẹp mặc váy đen, ôm một đứa trẻ trong lòng. Thần sắc cô rất hoảng loạng, tay ấn chuông cửa liên tục không buông ra. Chỉ chốc lát sau, cửa sắt \”két\” một tiếng mở ra, người phụ nữ hơi kinh ngạc, vội vã đi tới.

Khi cô đã đi được ba bốn thước thì cửa sắt chậm rãi đóng lại, cuối cùng phát ra một tiếng vang lớn. Người phụ nữ kia như chim sợ cành cong, mờ mịt luống cuống nhìn xung quanh, khi nhìn thấy Dương Nguyên Nhất đứng dưới tán cây đa khổng lồ thì như nắm được cọng rơm cứu mạng, vội vã đi tới.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.