Đám người đi gần hết, cuối cùng trong viện chỉ còn lại bảy tám người, phần lớn là đàn ông, phụ nữ không dám ở lại nhìn đều đi sạch.
Thẩm Hào dìu Thẩm tiên sinh đến trước mặt hai người Dương Nguyên Nhất, Thẩm tiên sinh nói: \”Các người nhìn thấy tử trạng rồi chứ? Tôi hy vọng các người có thể mau chóng giải quyết chuyện này, tránh phát sinh thảm kịch lần thứ hai.\”
Dương Nguyên Nhất hai tay đan xen đặt trước bụng, nghe vậy cúi đầu nói: \”Thẩm tiên sinh, tuy rằng chúng tôi nhận ủy thác, nhưng tin tức các người đưa cho quá ít. Đương nhiên kiểm chứng tài liệu là trách nhiệm của chúng tôi, nhưng hy vọng nếu Thẩm tiên sinh biết điều gì, có thể nói cho chúng tôi biết.\”
Thẩm tiên sinh bình tĩnh nhìn Dương Nguyên Nhất, ánh mắt rất sắc bén, cậu lạnh nhạt mỉm cười. Dần dà, Thẩm tiên sinh thu hồi khí thế lăng nhiên*, sững sờ nhìn chằm chằm vải trắng trên đất đến xuất thần. Một lúc sau thầm thì với Thẩm Hào, dường như đang dặn dò hắn, để hắn thu dọn thi thể.
(Lăng nhiên: nghiêm túc làm người kính sợ)
Sau đó Thẩm tiên sinh nói với Dương Nguyên Nhất và Vương Tiểu Hồng: \”Các người theo tôi.\”
Hai người Dương Nguyên Nhất liền đi theo sau Thẩm tiên sinh, tiến vào phòng. Thẩm tiên sinh tiếp đón bọn họ: \”Ngồi đi.\”
Hai người ngồi xuống, im lặng một lúc. Thẩm tiên sinh thở dài nói: \”Người chết vừa rồi là cô của tôi, em gái cha tôi, mất tích ba ngày trước.\”
Dương Nguyên Nhất: \”Mặt người chết rất mơ hồ, Thẩm tiên sinh chỉ liếc một cái là có thể nhận ra?\”
Thẩm tiên sinh: \”Hai người mất tích, một người là cô của tôi, một người khác là anh họ tôi. Thi thể lúc nãy mặc đồ phụ nữ, tôi vẫn có thể phân biệt rõ ràng.\”
Dương Nguyên Nhất lại hỏi: \”Mặt ngoài là mất tích hai người, nói không chừng còn có những người khác mất tích mà không ai biết.\”
Vương Tiểu Hồng phụ họa: \”Đúng, nói không chừng còn có những người khác chết mà không ai biết, không phải chỉ có hai người mất tích được biết đến.\”
Thẩm tiên sinh khẳng định suy nghĩ của mình, Dương Nguyên Nhất hỏi nguyên nhân, sắc mặt Thẩm tiên sinh âm trầm, hồi lâu sau mới trả lời: \”Bởi vì chỉ có người Thẩm gia mới gặp chuyện.\”
Dương Nguyên Nhất: \”Lý do.\”
Thẩm tiên sinh: \”Báo ứng.\”
Dương Nguyên Nhất: \”Xin Thẩm tiên sinh nói rõ ràng.\”
Thẩm tiên sinh lại không chịu nói, ông liên tục nhấn mạnh: \”Chuyện Thẩm gia không thể truyền ra ngoài.\” Có chút cố chấp, mặc kệ hai người Dương Nguyên Nhất khuyên cỡ nào, ông cũng không chịu nói.
Không còn biện pháp, Dương Nguyên Nhất đành phải đổi góc độ hỏi: \”Liệt Phùng Nữ là như thế nào?\”
Thẩm tiên sinh: \”Làm sao các người biết?\”
Vương Tiểu Hồng \”Xoẹt\” một phát đứng lên, trong giọng nói mang theo chỉ trích: \”Thẩm tiên sinh, ngài ủy thác văn phòng thám tử chúng tôi thì nên biết tính chất của văn phòng thám tử chúng tôi! Đến bây giờ ông còn giấu giấu giếm giếm, ông muốn mọi người chết sạch mới bằng lòng nói cho chúng tôi biết quan hệ của Liệt Phùng Nữ và Thẩm gia, Thiên Công Từ phải không? Ông bảo chúng tôi giải quyết kiểu gì?!\”