[Đm/Og] [1-194] Em Tính Dễ Thương Chết Anh Hả? – Mạc Như Quy – Chương 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Og] [1-194] Em Tính Dễ Thương Chết Anh Hả? – Mạc Như Quy - Chương 25

Biên tập: Red Tea

Chỉnh sửa: June

\”Hãy đón nhận mọi điều bất ngờ mà cuộc sống ban tặng với một thái độ lạc quan.\”

========

Khoảng thời gian bên nhau không hề ngắn cuối cùng cũng sẽ khiến cho Kiều Thất Tịch trở nên nhạy cảm với ngôn ngữ cơ thể của đồng loại. Bởi vậy có thể khẳng định rằng cậu đọc hiểu được những gì Otis truyền đạt chứ không phải suy đoán.

Khó một chỗ đó là có kha khá ý nghĩ phức tạp, ngay cả Kiều Thất Tịch cũng không thể tin được đây chính là điều mà Otis muốn truyền đạt.

Cậu chỉ dám tin tưởng những ý tứ đơn giản thôi, ví dụ như vào lúc này Otis đang dùng ánh mắt hỏi cậu xem có cần tiếp tục liếm lông không?

Gấu nhỏ giật mình, sau đó nhanh chóng ngẩng đầu lên rồi lắc lắc biểu thị như vậy là đủ rồi, thậm chí còn hơi quá.

Cảm giác ẩm ướt và ấm áp đổ ập xuống khi bị liếm hết sức này, hôm nay, à không, cả tuần này cậu không muốn trải nghiệm thêm lần nào nữa.

Vụ rời nhà bỏ đi kết thúc bằng một màn mưa nhỏ sấm to. Kiều Thất Tịch liếm móng vuốt của mình rồi cố gắng giãy giụa trốn thoát khỏi lồng ngực Otis, bởi vì cậu nhớ ra một chuyện quan trọng.

\”Hí hí hí á.\” Kiều Thất Tịch chợt nghĩ đến chuyện đã xảy ra với Tiểu Hoàng, cậu chợt hóa thành nhóc ríu ra ríu rít bước tới \’nơi hi sinh\’ của đối phương, là một cái hố đá chật chội.

Nhìn bằng mắt thì không thấy sâu nhưng lại không có cách nào để xuống.

Otis lập tức theo sau. Để đáp lại tiếng kêu huhu của gấu nhỏ, từ trong cổ họng của gấu Bắc Cực này bèn vang lên một âm thanh trầm thấp giống như tiếng của một cái loa siêu trầm chất lượng tốt được bày bán trên thị trường, vốn dĩ chỉ để an ủi.

Hắn lại gần nhìn xuống cái xô nhỏ màu vàng xui xẻo, hình như Otis cũng thấy \’cảm động lây\’, hắn bèn cúi đầu liếm liếm lỗ tai gấu nhỏ rồi mới nhấc chân lên chuẩn bị xuống hố.

Kiều Thất Tịch chớp chớp đôi mắt và tựa vào miệng hố. Cậu khẩn trương nhìn Otis đang nghĩ cách cứu Tiểu Hoàng.

May mắn thay, nhờ có thân hình to lớn mà cái hố này đối với hắn dễ như trở bàn tay, không hề gây ra bất cứ khó khăn nào.

Hai chân trước của đối phương tiến lên một chút, sau đó hắn cúi đầu xuống ngậm lấy Tiểu Hoàng xong rồi quay trở lại mặt đất. Hắn cứ như vậy ngậm cái xô trong miệng và nhìn chằm Kiều Thất Tịch một lát.

Thấy Tiểu Hoàng bình an vô sự, quá tốt rồi.

Kiều Thất Tịch trong lòng hạnh phúc đang chuẩn bị vui vẻ nhận lấy cái thùng, tính nhân cơ hội này để cảm ơn Otis vì đã tự mình ra tay giúp đỡ. Tuy nhiên, trước khi cậu có thể làm gì thì Otis đã quay đầu lại và ngậm cái xô tiến về phía dừng chân của bọn họ.

Ể, Otis?

Kiều Thất Tịch bước từng bước ngắn cũn cỡn đuổi theo, trong lòng hơi dở khóc dở cười. Đó là tài sản riêng của cậu, bình thường Otis chẳng bao giờ đụng tới, trừ những lúc cậu lười biếng bắt đối phương ngậm giúp mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.