Biên tập: Khoai tây biết múa
Chỉnh sửa: June
\”Hãy đón nhận mọi điều bất ngờ mà cuộc sống ban tặng với một thái độ lạc quan.\”
=======
Sau khi Otis \”hành hung\” xong thì lại cố ý dịu dàng an ủi làm cho cậu sợ hãi đan xen, cộng thêm đã mệt mỏi hơn nửa ngày, Kiều Thất Tịch hoàn toàn rơi vào giấc ngủ.
Nhưng trước khi đi ngủ, trong lòng cậu rất không bình tĩnh.
Cho tới nay, vì đã quen được Otis che chở từng li từng tí làm nên suýt nữa cậu quên mất thân phận thật của Otis. Đó chính là một vương giả có thiên tính độc lai độc vãng trên băng.
Sức chiến đấu thì đã là thứ không thể nghi ngờ, bên trong xương cốt thì là sự hiếu thắng và hung tàn.
Sở dĩ gấu Bắc Cực đực thích ra tay với gấu non, trừ đói khát ra thì còn có một nguyên nhân rõ ràng, đó là bẩm sinh bọn chúng đã biết phải bóp chết tất cả uy hiếp và sức cạnh tranh bên người, cho dù chỉ là một con gấu Bắc Cực nhỏ chưa trưởng thành.
Đây là bản năng của dã thú, ý thức tiềm ẩn đã được ghi vào trong gen.
Như một con mèo nhỏ chưa mở mắt nhưng đã biết tìm ti mèo mẹ, có một cách nói hình tượng là kí ức di truyền, nó gần như là bẩm sinh, khó mà xóa đi được.
Một tiếng gầm nhẹ đầy lực xuyên thấu của Otis không chỉ dọa cho Kiều Thất Tịch suýt nữa tè ra quần mà còn nhắc nhở cậu một việc: Thân là một con gấu Bắc Cực nhỏ giống đực, tương lai mình sẽ là đối thủ cạnh tranh của Otis.
Đây không phải không biết tự lượng sức mình mà là sự thật.
Ở trong mắt Otis, cậu là một con gấu địch sẽ cướp đoạt tài nguyên sinh tồn và sinh trưởng, hắn không cắn chết mà còn nuôi cậu vốn là một chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng hiện tượng \”khác thường\” như thế này sẽ duy trì đến khi nào đây?
Không thể không nói, Kiều Thất Tịch đã đoán đúng. Suy nghĩ của cậu giống với kết luận của đại đa số nhân viên nghiên cứu, họ đều cho rằng bước ngoặt của tình bạn \”không theo lẽ thường này\” sẽ xảy ra vào kì phát tình đầu tiên của Otis.
Từ mùa hạ đến mùa xuân đã không còn xa nữa.
Có lẽ chưa tới nửa năm sau nữa, Otis sẽ phát hiện ra mình đã mua bán lỗ vốn, nuôi một kẻ địch ăn hại còn chiếm mất không gian sinh tồn của mình, sau đó sẽ giận dữ đuổi cậu ra khỏi cửa.
Hoặc là trước khi đuổi đi còn đánh một trận.
\”…\” A, chuyện này… Sợ quá.
Gấu nhỏ nơm nớp lo sợ dựa vào ngực Otis ngủ, hôm nay cậu là một con gấu nhỏ có tâm sự.
Bởi vì tiếng gầm đinh tai nhức óc đó mà Kiều Thất Tịch cảm thấy giữa mình và Otis không khỏi sinh ra ngăn cách.
Phải nói thế nào đây, chính là bằng mặt mà không bằng lòng, đồng sàng dị mộng. Otis thì đề phòng cậu sắp lớn lên rồi trở thành đối thủ cạnh tranh, cậu thì đề phòng khi nào Otis sẽ tỉnh ngộ hoàn toàn mà giết mình.