Vào khoảnh khắc nhìn thấy con đường bí mật dưới lòng đất, cảnh sát Gấu Nhỏ không khỏi toát mồ hôi lạnh. Thông tin từ Cục An Ninh Quốc Gia căn bản không phải là tầng hầm. Họ chỉ biết có một cánh cửa bí mật trong thư phòng của Center.
Đoán bừa thì đồ vật kiểu gì cũng được đặt ở bên trong, còn bên trong như thế nào thì không biết.
Cậu tự mình đi theo Center xuống dưới mới biết bên trong vô cùng rộng rãi. Muốn tìm tài liệu cũng không dễ.
Trên thực tế, ngay cả Center cũng phải tìm rất lâu, thậm chí gã còn nhớ nhầm phòng. Center đứng trước căn phòng đầy những chiếc hộp tỏ vẻ không hài lòng: \”Ở đây thật sự quá nhiều phòng.\”
Gã không hay xuống đây, cũng không thể vứt nơi này cho David quản lý. Điều đó là không thể nào vì chính ông nội đã nói không thể để bất cứ kẻ nào vào đây.
Center liếc nhìn Alexander đang theo sát bên chân mình, nghĩ: Alexander không phải là người, nó chỉ là một con chó. Có thể có chuyện gì được chứ?
Một chủ với một thú cưng kiên nhẫn đi quá một đống gian phòng. Trải nghiệm này chói mù mắt chó của Alexander, cuối cùng nó cũng biết tại sao Center lại giàu có như vậy.
Những của cải chưa ai biết tới này chỉ cần lấy một thứ thôi cũng có thể bán với giá tốt.
Cuối cùng Center cũng tìm được căn phòng mình muốn. Những phần văn kiện được bày tùy ý trên từng dãy sách.
Có một số là văn kiện hiện đại, một số là những văn kiện xa xưa. Ngoài ra còn có một số văn kiện dường như đã lâu không có ai sử dụng.
Alexander thông minh dựa theo ánh đèn của chủ nhân lần lượt tìm từng văn kiện. Cứ thế mà vô cùng may mắn nhìn thấy mục tiêu của mình, một túi văn kiện vô cùng đơn sơ.
Nhưng bây giờ cậu không thể làm được gì. Chỉ có thể âm thầm đi theo Center cho tới khi Gã lẩm bẩm \” tìm thấy rồi\” lại rời đi cùng gã.
Không khí lạnh lẽo trong tầng hầm thấm vào quần áo làm cho cả người Center lạnh phát run khi trở lại thư phòng. Alexander thấy thế vội vàng đem chăn mềm mại đắp lên: \”Gâu!\”
Cầm lấy nè, mau khoác lên đi!
Động vật rất khó cảm nhận được thời tiết hiện nay đối với con người lạnh thế nào. Nhưng Alexander rất nhạy cảm với ngày tháng, cậu biết phải mặc nhiều quần áo hơn trong thời tiết này.
\”Mày còn dài dòng hơn cả bà nội của tao.\” Center miệng thì nói vậy nhưng vẫn ngoan ngoãn khoác thảm lông.
Toàn thân gã lập tức được bao phủ bởi sự ấm áp.
Nếu người đưa thảm lông cừu cho Center là David, chắc chắn gã sẽ không nhận, gã cứ xấu tính khó chiều như vậy đó.
Nói một cách tương đối, Center dễ chấp nhận việc thể hiện khía cạnh yếu đuối của mình trước mặt thú cưng hơn.
Bà nội?
Bình thường nói đến dông dài đều dùng để phàn nàn mẹ, mà phần lớn thời gian trưởng thành của Center đều ở bên bà nội chứ không mẹ.