Biên tập: Khoai tây biết múa
Chỉnh sửa: June
\”Hãy đón nhận mọi điều bất ngờ mà cuộc sống ban tặng với một thái độ lạc quan.\”
========
So với mấy con gấu Bắc Cực khác, Otis và Kiều Thất Tịch là may mắn trong may mắn.
Lúc trước, bọn họ ở trong trạm cứu trợ hai tháng, hấp thu đủ đồ ăn, bồi dưỡng thân thể cường tráng mập mạp.
Sau đó loài người thả bọn họ về địa điểm phù hợp, chỗ đó không chỉ có tài nguyên đồ ăn phong phú mà còn không bị cạnh tranh tàn khốc.
Nhưng nhiệt độ không khí càng ngày càng tăng cao, sông băng từ Nam đến Bắc dần dần tan ra, để tích trữ được nhiều mỡ và năng lượng, nhóm gấu trắng bèn mạo hiểm đuổi về phía mảng băng chưa bị tan.
Mãi đến khi băng trên mặt biển không còn thừa lại mấy mảng, trò chơi mạo hiểm của bọn họ mới chính thức bắt đầu.
Băng ở phía Bắc đã tan hết, chỉ còn lại một vài hòn đảo nhỏ, vào mùa hạ chúng là những mảnh đất cằn cỗi, hoang vu, không thể cung cấp đồ ăn để sinh tồn.
Đến lúc đó, nhóm gấu Bắc Cực sẽ bơi về bờ biển ở phía Nam, dù trên đường sẽ gặp được một vài hòn đảo nhưng khoảng cách giữa hai vùng đất vẫn rất đáng sợ.
Ngắn thì phải bơi hơn hai ba trăm cây số, dài thì có thể đạt đến năm trăm cây số.
Nhiều năm trước, băng trên mặt biển Bắc Băng Dương phải đến hơn tháng bảy mới tan hoàn toàn. Điều này rất tốt, nghĩa là nhóm gấu Bắc Cực sẽ có đủ thời gian để tích trữ năng lượng.
Mà bây giờ nhiệt độ không khí trên toàn cầu đã tăng cao, năm nay, thời gian cho bọn chúng bị giảm bớt tròn một tháng.
Vào lúc này, đây là mảng băng cuối cùng.
Mỗi ngày Kiều Thất Tịch đều nghe thấy tiếng lớp băng nứt ra và tuyết rơi xuống đất, sau đó tiếc nuối nhìn theo những tảng băng trôi đi xa. Cậu rất thất vọng, bởi vì bọn họ chỉ có thể săn báo biển trên các mảng băng.
May mà bọn họ đã hoàn thành nhiệm vụ năm nay, chờ ăn xong con báo biển này là có thể đi về phương Nam.
Nhưng con gấu Bắc Cực canh giữ ở bên bờ bên kia thì hiển nhiên không được may mắn như vậy, trông nó không được cường tráng như Otis, lông trên người cũng đã ngả vàng, trông ít nhất cũng phải hơn mười tuổi.
Kiều Thất Tịch hơi lo lắng cho con gấu Bắc Cực đó, không biết nó đã tích trữ đủ mỡ chưa?
Nhưng phải nói thế nào đây, cậu cũng chỉ có thể ủng hộ trên tinh thần thôi, kiểu vậy.
Dù sao cậu vẫn còn là kẻ ăn bám, ngay cả bản thân mình cũng cần Otis nuôi, làm gì có dư lương thực để mà cứu tế gấu khác.
Như Kiều Thất Tịch lo lắng, mùi đồ ăn quả thật lại thu hút một con gấu mẹ dẫn con tới.
Không biết có phải là một nhà ba gấu đã từng gặp ở rừng lá kim trước đó hay không, trông gấu nhỏ mới hơn hai tháng tuổi, khó mà tưởng tượng nổi chỉ hơn nửa tháng nữa thôi là chúng sẽ phải bơi qua biển cùng với mẹ để đi đến phương Nam kiếm ăn.