Từ Tri Đạo xách đôi giày mà Thư Hà luôn miệng bảo anh làm dơ lên.
Anh đứng dậy, nhìn Thư Hà, thiếu niên dường như ngủ không an ổn, lông mi rung rung không ngừng,gương mặt trắng nõn dán lên chiếc chăn mềm mại, nhìn vô hại lại đáng thương.
Chính là không thể ghét được.
Lại sau một lúc lâu, Từ Tri Đạo xách theo giày đi ra ngoài, bên ngoài mưa đã ngưng, Phương quản gia đang ở cùng mấy bảo tiêu nói chuyện, thấy anj qua liền chào hỏi.
\”Tiên sinh đây là……?\” Phương quản gia chú ý tới đồ vật trong tay Từ Tri Đạo.
Từ Tri Đạo rũ đôi mắt đen, \”Giặt sạch.\”
\”Không cần tẩy đâu.\” Phương quản gia kinh ngạc nói, \”Thiếu gia mang theo rất nhiều giày mới, này nếu bẩn thì cậu ấy sẽ ném đi.\”
Từ Tri Đạo không nói gì.
Lúc đó mưa mới vừa dừng, mùa thu đến mang theo cái lạnh, bầu trời mịt mù ẩm ướt.
Vương gia thôn ẩn ở trong núi, tứ phía đều là núi vây quanh, giương mắt nhìn lại là màn sương mù dày đặc ướt áp, thân ảnh Từ Tri Đạo đi vào màn sương rồi thực mau mà biến mất bên trong.
Phương quản gia khó hiểu lắc đầu, \”Thật không hiểu cậu ấy suy nghĩ cái gì.\”
Phương quản gia là có chút lo lắng Từ Tri Đạo sẽ ghi hận thiếu gia nhà mình.
Rốt cuộc từ lúc lên núi đến bây giờ, đẩy xe lăn, chiếm luôn phòng ở, bắt kể chuyện xưa để dỗ ngủ…… Này một loạt sự tình, đều là muốn làm khó Từ Tri Đạo.
Tuy rằng ông không hiểu rõ lí do vì sao thiếu gia nhìn Từ Tri Đạo không thuận mắt mà hay khi dễ anh——
Nhưng này không quan trọng.
Quan trọng là, phải theo dõi nhất cử nhất động để ý đến Từ Tri Đạo, không thể để anh có cơ hội bắt nạt lại thiếu gia.
Quả nhiên vẫn nên đổi thôn khác tương đối thuận tiện, có phương tiện đi lại, có lẽ ông nên thổi gió bên tai cậu chủ nhỏ, sớm đi thì tốt hơn.
Bảo tiêu canh giữ ở cửa, suy đoán nói: \”Anh ta có phải hay không muốn lừa tiền của cậu chủ nhà mình?\”
Cái này lý do thật ra phù hợp logic, Phương quản gia cũng như vậy nghĩ tới.
Nhưng ông có mắt nhìn người thực chuẩn, Từ tiên sinh thoạt nhìn cũng không giống loại người này.
Ông lúc ấy đã đưa tiền thuê nhà lúc ấy cho Từ Tri Đạo, anh cũng chưa lấy tất cả, chỉ lấy một phần tiền.
Phương quản gia lắc đầu, thở dài nói: \”Tôi phải đi xem nơi khác mấy ngày, đến lúc đó phần của các cậu là bảo vệ tốt cậu chủ đấy!\”
Bọn bảo tiêu: \”Vâng!\”
Thời điểm Thư Hà tỉnh lại, đại não còn có chút ngờ nghệch ngốc nghếch.
Cậu ngơ ngác tỉnh dậy ngồi ở trên giường, nhìn hoàng hôn, mặt trời chiều ngã về tây, bốn phía yên tĩnh, chỉ có giọt mưa rơi xuống đất tạo thanh âm vang lên, thế giới giống như bị thu hẹp trong một góc.