\”Các, các anh muốn làm gì!\” Liễu Tinh sợ hãi co rúm lại.
Ôn Tuấn Vĩ ở một bên hoảng loạn, hắn ta liều mạng dập đầu với Quý Sâm bọn họ: \”Tôi sai rồi! Cầu xin các người tha cho tôi! Tôi không dám nữa! Anh, anh cứu em!\” Ôn Tuấn Vĩ khẩn cầu nhìn về phía Ôn Mộ Sanh.
Ôn Mộ Sanh hơi cong môi, tươi cười nhưng lại không mang theo chút tình cảm nào: \”Điều gì khiến cho cậu có ảo giác rằng sau khi cậu bắt cóc Tiểu Ly xong, tôi còn cứu cậu?\”
Ôn Tuấn Vĩ run rẩy trong lòng, nước mắt nước mũi chảy xuống: \”Anh, nể tình em là em trai anh … em thật sự không dám …\”
Bàn tay Ôn Mộ Sanh hiện ra một mũi tên băng, mũi tên sắc bén khiến Ôn Tuấn Vĩ không khỏi run rẩy, thế nhưng còn bị dọa đến tiểu ra.
Ôn Mộ Sanh cười nhạo một tiếng, thu mũi tên về, dùng dị năng giết loại người này, quả thật vũ nhục hắn.
\”Nếu các người đã thích Nhậm Bằng Phong như thế, không thì ở lại cùng gã ta đi.\” Ôn Mộ Sanh khẽ cười nói, ngữ khí lạnh băng.
Đám người lập tức lộ ra sự khủng hoảng, điên cuồng cầu xin, nhưng Quý Sâm bọn họ đối với chuyện bắt cóc Yến Ly, giết hại quân nhân và những người bạn khác, còn thường xuyên cướp bóc đồ ăn với dị năng giả Ánh Rạng Đông hoàn toàn không có chút đồng tình nào.
Tiếng kêu thảm thiết chỉ trong nháy mắt, Quý Sâm bọn họ rất nhanh ra khỏi địa lao, sau đó xoay người hủy đi địa lao này,
Trời mới biết lúc bọn họ phát hiện Yến Ly mất tích ở căn cứ thì có bao nhiêu lo lắng và sợ hãi.
Cho tới bây giờ, khi đã xác định cậu đã ở bên cạnh bọn họ mới hơi thả lỏng được.
Yến Ly nắm chặt tay bọn họ, nhỏ giọng nói: \”Thật xin lỗi, để các anh phải lo lắng rồi.\”
\”Là do chúng anh không thể bảo vệ em thật tốt.\” Quý Sâm thấp giọng nói, trong lúc đi cứu người bọn họ đã cùng nhau thống nhất, về sau cho dù có xảy ra chuyện gì cũng phải có một người ở bên cạnh Yến Ly.
Mấy người dị năng giả Cố Dư cùng nhau chữa trị cho những người thường suy yếu và những dị năng giả bị thương, mọi người cùng xuất phát về căn cứ Ánh Rạng Đông, căn cứ Tân Sinh này sau này có thể làm một nơi dừng chân.
Lúc trở về đến căn cứ Ánh Rạng Đông, Quý Sâm bọn họ liền ném hết những chuyện cần giải quyết cho Nhiếp Hồng, bọn họ cùng nhau kéo Yến Ly về nhà.
\”Em đi báo bình an với mẹ trước.\” Yến Ly đi đến biệt thự, ngừng lại, nhìn ba người đàn ông, dịu dàng hôn lên khoé môi bọn họ: \”Một lát thôi.\”
Quý Sâm trầm mặc một chút, buông tay câu ra, âm thanh trầm khàn: \”Chỉ một lát thôi.\”
Yến Ly chạy về phía biệt thự của mẹ, báo bình an với Yến Hà, Yến Hà thấy cậu khôn bị thương gì thì nhẹ nhõm thở ra, không đợi bà hỏi nhiều Yến Ly đã vội vàng nói ngày mai còn có việc rồi vội vả rời đi.
Vào đến cửa, Yến Ly đã bị Quý Sâm đè lên trên ván cửa, kịch liệt thô bạo đè cậu xuống hôn.
Trong lòng Yến Ly hốt hoảng, cậu nhìn hai mắt u ám của những người đàn ông, lập tức biết ngày mai có khi không thể xuống nổi giường rồi.