\”Ưm …\” Yến Ly nhắm chặt mắt, dường như chỉ cần không thấy là có thể làm như chuyện này chưa hề xảy ra.
Hai tròng mắt tối tăm của Quý Sâm hơi rũ xuống, biểu cảm có chút phức tạp, hắn cảm nhận được dị năng khô cạn đang dần dần khôi phục, dường như được lập đầy, trong chốc lát, khi dị năng không còn khôi phục nữa, Quý Sâm lập tức buông lỏng Yến Ly ra, hắn nhìn thanh niên đang thở hổn hển, giọng hơi khàn: \”Xin lỗi đã mạo phạm cậu.\”
Yến Ly hơi sửng sốt, cậu nhìn hai tròng mắt Quý Sâm vì sao lại trở nên âm u, trong lòng không khỏi run lên, thấp giọng nói: \”Không, không có gì, chỉ để chạy thoát thôi, sau này chúng ta chắc cũng không còn quan hệ gì đâu.\”
Quý Sâm nhận ra Yến Ly đang sợ hãi, vội vàng hồi phục tinh thần, trong mắt hiện lên một tia ảo não, hắn vừa mới nhớ tới một chút chuyện không vui trước kia, dẫn tới cảm xúc có hơi không tốt … Tuy rằng Yến Ly đã hiểu lầm, nhưng mà người này cũng nhạy bén quá.
\”Đến lượt tôi.\” Ôn Mộ Sanh không biết đã đến bên cạnh Yến Ly từ khi nào, duỗi tay xoa đầu đối phương, sau đó bàn tay đi xuống theo khuôn mặt cậu, đi đến cằm, hơi hơi nâng mặt đối phương lên, dịu dàng nhìn Yến Ly hơi căng thẳng mà cười, hôn lên.
Ôn Mộ Sanh hôn môi rất thoải mái, nếu là một nữ sinh bình thường, đối mặt với một người đàn ông đẹp trai dịu dàng như vậy, nói không chừng sẽ thích hắn nhỉ?
Nhưng mà Yến Ly nhìn tươi cười của Ôn Mộ Sanh, trong đầu không tự giác lại hồi tưởng về những chuyện của kiếp trước, cậu nhắm mắt lại, yên lặng nghĩ, không được để người này lừa, đừng quên bộ dạng thật sự của hắn.
Hôn xong, Ôn Mộ Sanh mổ nhẹ lên cánh môi sưng đỏ của Yến Ly một chút, tuy rằng đã nhận ra sự căng thẳng và kháng cự của đối phương, nhưng mà cảm giác hôn môi với đối phương thật tốt, hắn còn rất thích.
Nhưng mà … Yến Ly vì sao lại kháng cự hắn như thế chứ? Hình tượng dịu dàng hoàn mỹ của hắn hẳn là không có sơ hở gì mới đúng?
Yến Ly bình ổn hô hấp, vừa nhìn thoáng qua không gian của mình.
Trong lúc vừa mới bị Ôn Mộ Sanh hôn môi, cậu đã nhận thấy không gian có xảy ra biến hoá, tuy rằng bây giờ không có thời gian nhìn kĩ, nhưng khi cậu nhìn thấy không gian của mình trở nên vô tận, có núi có sống có nhà gỗ có cảnh đẹp, cậu vẫn không nhịn được có chút vui vẻ trong lòng, tức khắc vứt chuyện vừa mới bị hôn kia ra sau đầu.
\”Chúng ta nên làm gì tiếp theo đây?\” Ôn Mộ Sanh nhìn cửa phòng lung lay sắp phá vỡ, zombie sắp xông vào.
Yến Ly hồi phục tinh thần, mở miệng đưa ra phương pháp của mình.
\”Khá phiền phức là đám zombie ở lầu 1, nếu chúng nó không xông tới thì tốt rồi.\” Yến Ly nhỉ giọng nói: \”Vậy chúng ta có thể giết chết chúng nó từ cửa sổ lầu 2.\”
\”Các anh vừa mới khôi phục dị năng có cần lưu trữ trước không, để đối phó với zombie bên ngoài, không gian trong toà nhà có hạn, những zombie đó không thể nào toàn bộ xông hết lại đây, chúng ta cứ dùng súng hoặc vũ khí giải quyết.\”
Quý Sâm nghe Yến Ly nói, trong mắt lộ ra một tia thưởng thức, ý tưởng của đối phương cũng không khác ý hắn là mấy, vì thế hắn gật đầu tỏ vẻ tán đồng: \”Tôi không vấn đề.\”