Lâm Dũng Nghị ngơ ngác nhìn Yến Ly: \”Cậu biết địa lao ở đâu?\”
\”Chỉ là nghi ngờ thôi.\” Yến Ly nhìn về phía sàn nhà của văn phòng, cẩn thận quan sát: \”Tôi đoán cửa vào địa lao ở trong văn phòng này.\”
\”Vì sao?\” Lâm Dũng Nghị tò mò hỏi, cũng theo kiểm tra.
\”Lúc nãy Nhậm Bằng Phong nói muốn nhốt tôi vào địa lao, nhưng có vẻ không giống như muốn mang tôi đến nơi khác, cho nên tôi đoán có thể nơi này chính là lối vào địa lao.\” Yến Ly vừa nói vừa nhớ lại hành động của Nhậm Bằng Phong, ánh mứt dừng lại ở bàn làm việc.
Vừa nãy Nhậm Bằng Phong muốn lấy thứ gì?
Yến Ly đi đến trước bàn xem xét, trên mặt bàn rất sạch sẽ, có giấy và bút, còn có ly nước và đèn bàn các thứ, đột nhiên, ánh mắt Yến Ly dùng lại ở một cái điều khiển từ xa.
Cái điều khiển từ xa này điều khiển cái gì?
Yến Ly cầm lấy điều khiển từ xa, có khả năng nhất chính là đèn bàn, nhưng đèn bàn lại không có phản ứng gì, cậu xoay người, đánh giá văn phòng này, hướng điều khiển về phía kệ sách trên tường.
Đột nhiên, kệ sách phát ra âm thanh kẽo kẹt, thế mà lại có một cánh cửa mở ra!
Ở giữa có một cầu thang xuất hiện trước mặt bọn họ.
Yến Ly và Lâm Dũng Nghị liếc nhìn nhau, gật gật đầu, hai người đi xuống cầu thang.
Mà bên kia, Nhậm Bằng Phong nhìn thấy Quý Sâm bọn họ xử dụng dị năng phá hư căn cứ mà gã vất vả thành lập, thù mới hận cũ lập tức bốc lên.
Quý Sâm nhìn thấy Nhậm Bằng Phong, con rồng lửa lập tức lao về phía gã, hai mắt ẩn chứa tức giận: \”Trả Tiểu Ly lại đây!\”
Nhậm Bằng Phong lập tức dùng dao gió ngăn ngọn lửa lại, lạnh giọng a một tiếng: \”Nghĩ cũng đừng nghĩ!\”
\”Bằng Phong, có thể dùng Yến Ly để uy hiếp bọn họ rời đi.\” Liễu Tinh nhỏ giọng nói.
\”Ngăn bọn họ lại, đừng có nói với tôi mấy trăm người không ngăn nổi mấy chục người? Tôi đi mang Yến Ly đến đây!\” Nhậm Bằng Phong gật đầu, lạnh giọng nói với đám đàn em, gã bước nhanh về phía văn phong, chuẩn bị đem Yến Ly mang tới đây.
Nhưng mà khi gã trở lại văn phong lại phát hiện dị năng giả trông cửa đã bị đánh ngất, mà lối vào địa lao trong văn phòng đã bị mở ra!
Sắc mặt Nhậm Bằng Phong lập tức trầm xuống, gã bước nhanh về phía địa lao, địa lao là gã bảo dị năng giả hệ thổ đào ra, vì để bảo mật, ngày đó sau khi hoàn thành địa lao, bọn họ đã bị gã giết chết.
Ánh sáng âm u lập lòe ở địa lao, gã đi xuống dưới, đây là một không gian lớn gã dùng để giam giữ những người thường và là nơi gã làm thí nghiệm.
\”Các người thế mà có thể phát hiện ra nơi này?\” Nhậm Bằng Phong nhìn thấy Lâm Dũng Nghị và Yến Ly đang cởi trói cho những người thường đang suy yếu, vỗ tay cười to.
Yến Ly nghe thấy tiếng của Nhậm Bằng Phong, ánh mắt phẫn nộ trừng về phía gã, tên điên này, thế mà dám lấy người thường làm thí nghiệm, nhét tinh hạch vào trong não của người còn đang sống sờ sờ, xem có thể có dị năng hay không!