Sau khi vấn đề lương thực của căn cứ giải quyết xong, tinh thần của mọi người cũng tốt hơn rất nhiều, rất nhiều dị năng giả đều tích cực ra ngoài giết zombie lấy tinh hạch về để đổi lương thực, Nhiếp Hồng tuyên bố Yến Ly cống hiến cho căn cứ một ít vũ khí, người thường cũng có thể dùng vũ khí ra ngoài giết zombie.
Một vài người thường cũng lập tức trở nên vui mừng khôn xiết, zombie vốn dĩ đã dần dần tiến hoá, có vũ khí, đối phó sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Quý sâm để các đội viên nghỉ ngơi mấy ngày hấp thu tinh hạch để thăng cấp, Yến Ly cũng mang một ít tinh hạch hệ mộc vào trông không gian đút cho cái cây kia, trong một lần ngẫu nhiên Yến Ly phát hiện cái cây kia có thể hấp thu được tinh hạch hệ mộc, sau khi hấp thu tinh hạch xong thì không ngừng ra hạt, mỗi ngày Yến Ly đều có thể thu thập một sọt hạt giống, có hơi bất đắc dĩ.
Yến Ly nhìn hạt giống trong tay, có hơi tò mò, mỗi ngày cậu đều đi đến vườn giao trông nhìn thành q ủa nghiên cứu của Lâm Thư Thần bọn họ, hôm nay quyết định đi đến gần vương gieo trồng gieo hạt giống này xuống thử.
Trước đó cậu chưa từng thử việc lấy loại hạt này ra, bởi vì cậu nhớ rõ cây này ở bên ngoài không gian thì không thể phát triển, nhưng khi cậu nghe Lâm Thư Thần nói hạt giống trong không gian của cậu ở bên ngoài có thể sinh trưởng, đột nhiên nghĩ tới hạt giống của cái cây kì lạ này.
Yến Ly đi về phía vườn trồng trọt, lúc đi qua quảng trường, Yến Ly nhìn thấy một vài đúa nhóc chạy tới chạy lui chơi đùa ở quảng trường, không khỏi cong môi, trong tận thế như thế này, có trẻ em thì sẽ còn có tương lai.
Đột nhiên, một đưa bé không nhìn được liền đụng là người Yến Ly, sau đó ngã xuống đất, đứa bé nhìn thấy Yến LY, muốn khóc lại không khóc nhìn chằm chằm cậu, giọng nói non nớt hỏi: \”Anh ơi, anh có sao không?\”
Yến Ly vội vàng đớ cố bé dậy, dịu dàng hỏi: \”Anh không sao hết, em thì sao? Có đau không?\”
Cô bé lắc đầu, lại gật đầu: \”Mẹ nói, anh đã mang về rất nhiều đồ ăn, làm cho Nữu Nữu có thể được ăn no, còn làm cho nhà có điện! Nữu Nữu nhìn thấy anh thì phải nói cảm ơn.\”
Trong lòng Yến Ly mềm nhũn, không nhịn được sờ tóc cô bé, lấy một quả táo từ trong không gian ra, đưa cho cô bé: \”Không cần phải cảm ơn, đây là quà anh cho Nữu Nữu, sau này phải chú ý nhìn được nha, nếu không té ngã bị thương thì không được đâu.\”
\”Trái cây!\” cô bé nhìn thấy quả táo, ánh mắt sáng lên, cô bé do dự một chút vẫn không nhịn được nuốt nước miếng, nhận lấy quả táo, vô cùng ra dáng mà cảm ơn Yến Ly: \”Cảm ơn anh ạ.\”
Yến Ly xoa tóc cô bé, rồi để có bé đi chơi.
Thím Ôn ở phía sau đi ngang qua vừa hay thấy thế, không khỏi ghen ghét bĩu môi, thế mà lại dễ dàng tặng quả táo trân quý như thế cho người khác, thật là lãng phí!
Thím Ôn nghĩ tới Ôn Tuấn Vĩ đã nói, Ôn Mộ Sanh hình như có mối quan hệ không bình thường với Yến Ly, trong mắt bà ta xoay chuyển, đi về phía Yến Ly.
\”Chào cháu, cháu là Yến Ly bạn của Mộ Sanh có đúng không?\” Phía sau truyền đến âm thanh quen thuộc.
Yến Ly quay đầu lại nhìn thấy thím Ôn, khẽ nhíu mày: \”Có chuyện gì?\”