[Đm/Np] Sau Khi Sống Lại Kẻ Ái Mộ Của Kẻ Thù Cứ Dính Lấy Tôi, Phải Làm Sao Đây? – Chương 80. Hạt giống – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Np] Sau Khi Sống Lại Kẻ Ái Mộ Của Kẻ Thù Cứ Dính Lấy Tôi, Phải Làm Sao Đây? - Chương 80. Hạt giống

Nhiếp Hồng nghe được Yến Ly lần này mang về gần 60 tấn lương thực, không khỏi kinh ngạc, kho hàng hoang toàn không thể trữ hết, chỉ có thể tạm thời gửi trong không gian của Yến Ly.

Sau khi phân cho căn cứ 40 tấn lương thực, phần dư lại dựa theo nhân số của dị năng giả tham gia mà phân, dị năng giả trong căn cứ đều nhất trí cho rằng lần này có thể mang về nhiều lương thực như thế ít nhiều là nhờ có Song Song và Yến Ly, cùng với các vị đội trưởng đã giết chết zombie cao cấp, còn có các đội viên có thực lực mạnh giết nhiều zombie, vì thế quyết định để bọn họ lấy nhiều phần hơn.

Yến Ly nhìn ánh mắt cảm kích của bọn họ, không hề thoái thác, vì thế Quý Sâm cũng chủ động chia một phần ba lương thực cho nhóm dị năng giả, mọi người không hề ý kiến, ngoại trừ Ôn Tuấn Vĩ có chút bất mãn nhíu mày.

Yến Ly tính toán đại khái, lần này đi kho lúa, dị năng giả của căn cứ có mười người, mỗi người có thể nhận một ngàn cân lương thực.

Người cung quanh lập tức lộ ra ánh mắt hâm mộ, nhưng những dị năng giả này trước kia thường xuyên vất vẻ ra ngoài tìm lương thực cho kho căn cứ, cho nên phần lớn mọi người không có bất mãn gì.

Trong nhà của mấy dị năng giả cũng không thể bỏ nhiều lương thực như thế, vì thế Yến Ly đề nghị có thể xác nhập vào lương thực của kho trong căn cứ, sau này bịn hon đến kho căn cứ lấy lương thực không cần dùng tinh hạch nữa, giảm số lượng trong sổ sách là được.

Nhóm dị năng giả lập tức tán động, đến lượt Ôn Tuấn Vĩ, Quý Sâm khẽ nhíu mày nói: \”Cậu nhiều nhất chỉ có thể nhận 50 cân lương thực.\”

Ôn Tuấn Vĩ và thím Ôn lập tức bất mãn: \”Dựa vào đâu!\”

Người khác đều hơn một ngàn cân, sao tới phiên hắn ta lại chỉ có 50 cân?!

Mặt Quý Sâm không biểu cảm mà nhìn hắn ta: \”Sau khi chúng ta tiến vào kho lúa, cậu luôn trốn ở phía sau không giết zombie, sau khi vào kho hàng cũng chỉ trốn sau lưng mọi người, thậm chí cuối cùng mọi người hợp sức cùng nhau giết zombie, cậu cũng hoàn toàn không chịu động thủ.\”

Ôn Tuấn Vĩ lộ ra biểu cảm chột dạ.

\”Trước khi xuất phát tôi đã nói rồi, nếu ai không nghiêm túc giết zombie, phần vật tư đó trở về căn cứ sẽ chia cho mọi người, vậy nên phần lương thực kia của cậu chia lại cho căn cứ.\”

Thím Ôn làm sao chịu được thua thiệt, bà ta hô nháo nhào: \”Cậu nói con trai tôi không giết là không giết à?! Nói không chừng do cậu chẳng thấy thôi! Trả phần lương thực của con tôi đây!\”

Ôn Tuấn Vĩ đỡ thím Ôn, không dám rên một tiếng, mặt mày toàn là cảm giác không cam lòng.

Thím Ôn nhìn đến Ôn Mộ Sanh, khóc lớn mà gọi: \”Ôn Mộ Sanh, có phải mày cói ý hại chúng tao không?! Chúng tao mệnh khổ quá mà … mạo hiểm ta ngoài giết zombie lại còn bị nhắm vào …\”

Mắt Ôn Mộ Sanh lạnh lùng nhìn bà ta làm loạn, Quý Sâm lạnh giọng nói: \”Tôi nói là thật, không tin bà hỏi những người khác đi.\”

\”Tôi cũng thấy hắn ta trốn sau lưng chúng ta.\” Một dị năng giả nói.

Cố Dư trực tiếp lớn tiếng: \”Tôi không giết zombie, tôi nhìn rõ ràng nhất, cái ông chú này trốn phía sau không có giết zombie.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.