Buổi chiều, tuy rằng mặt ngoài Ôn Mộ Sanh vẫn tươi cười ôn hòa, luôn vừa nói vừa cười với mọi người, nhưng Yến Ly rõ ràng cảm nhận được tâm trạng của hắn không hề tốt.
Sau khi gặp lại cha mẹ hắn, Ôn Mộ Sanh liền có dáng vẻ không vui vẻ thế này.
Bạch Cảnh Chi giới thiệu với cậu và các đội viên bố mẹ Bạch, Yến Hà và mẹ Bạch hai người tuổi tác xấp xỉ, hai người trò chuyện liền phát hiện có rất nhiều chủ đề chung, vì thế hai người liền nói rất hăng, ở trong góc vừa nói vừa cười.
Mà Quý Sâm cũng giới thiệu với Nhiếp Hồng thành viên ba đội, Nhiếp Hồng phát hiện ba đội của bọn họ rất tin tưởng lẫn nhau lại có thực lực mạnh , không phải cảm thấy vui mừng mà tươi cười.
Bọn họ cũng không dựa theo đội ngũ mà phân chia nơi ở, Cốc Hi Nhiên cùng với Lâm Thư Thần và Bộ Thành Nguyệt mấy cố gái trẻ tuổi cùng nhau ở, vậy nên nam nữ liền tách nhau ra.
Những người khác cũng không có dị nghị gì, vì thế mấy cô gái trẻ tuổi và Yến Hà cùng nhau ở một căn biệt thự, số lượng con trai tương đối nhiều, vì thế bọn họ được phân một căn biệt thự nhiều phòng, mà ba đội trưởng và Yến Ly, đơn độc ở trong một căn biệt thự.
Biệt thự của bên nam và biệt thự của bên nữ ở kề cạnh nhau, mà biệt thự các đội trưởng ở lại đối diện bọn họ, bố mẹ Bạch ở liền kế với nơi Nhiếp Hồng ở, cách Quý Sâm bọn họ chỉ mấy mét thôi.
Yến Ly không biết vì sao đột nhiên lại bắt đầu ở chung cùng với Quý Sâm bọn họ: \”…???\”
Buổi tối mọi người tụ tập bên nhau ăn lẩu, Nhiếp Hồng nhìn Yến Ly lấy từ trong không gian ra bình ắc quy và các loại đồ dùng làm bếp, sau đó lại lấy ra một đống đồ ăn phong phú, không khỏi cảm thấy kinh ngạc, nhưng ông nhìn thấy những người khác đều quen rồi, rốt cuộc cũng hiểu Quý Sâm quen biết với những người này có bao nhiêu lợi hại, ở tận thế mà đến lẩu cũng có thể ăn được.
Trong căn cứ Ánh Rạng Đông tuy rằng cũng có máy phát điện cung cấp điện, nhưng máy phát điện không nhiều lắm, cho nên chỉ có thể tập trung ở một chỗ cung cấp cấp cho mọi người thời gian nấu cơm nấu nước, tới tối, đại đa số mọi người nhiều nhất cũng chỉ có thể bật cái đèn bàn, ngày thường cũng không có hoạt động giải trí gì, chỉ có thể ngủ sớm, ngày hôm sau tiếp tục ra ngoài giết zombie.
Trừ lẩu, Yến Ly còn lấy ra một rổ trái cây tươi cùng các loại đồ uống và kem, Cốc Hi Nhiên, Cố Dư và Triệu An An tuổi còn nhỏ hai mắt sáng rực, ngày đông vừa ăn lẩu vừa ăn kem là sướng nhất!
Bố mẹ Bạch đã lâu không ăn trái cây tươi ngon, huống chi hôm nay còn được gặp lại con trai nhà mình, trong lòng khỏi phải nói vui biết bao nhiêu.
Ăn xong cơm tối, mọi người trở về nhà mình, Yến Ly cho Nhiếp Hồng và bố mẹ Bạch một ít trái cây và đồ ăn, lương thực là Bạch Cảnh Chi và Quý Sâm bảo cậu đưa, trái cây là quà cậu tặng cho ba vị trưởng bối.
Nhiếp Hồng từ chỗ Quý Sâm nghe được một ít chuyện về Yến Ly, biết được Yến Ly đã từng cứu Quý Sâm một mạng, ánh mắt đối đãi với Yến Ly không khỏi hiền từ vô cùng.