Căn cứ Ánh Rạng Đông ở trung tập một hòn đảo nhỏ, bốn phía đảo nhỏ đều là nước bao quanh, chỉ có một nhịp cầu dài 1000 mét đi qua đảo, cho nên vô cùng thích hợp giết chết zombie.
Diện tích đảo rất lớn, khi zombie bùng nổ, tiến trình khai phá đảo nhỏ đã hơn phân nữa, trên đó không có người và zombie, bởi vậy Nhiếp Hồng nghĩ đến đầu tiên chính là hòn đảo này, mang theo người sống sót chạy đến đây, sau khi tu sửa xong mười mấy tòa cao tầng chung cư và một vài biệt thự, dần dần xây dựng nơi này thành căn cứ.
Nhiếp Hồng nói tình huống của căn cứ cho Quý Sâm, tòa căn cứ này của bọn họ bởi vì người thường khá nhiều, vậy nên đồ ăn vô cùng ít: \”Ít nhất mọi người kịp thời xuất hiện, mới không để bọn chúng cướp mất đồ ăn.\”
Nhiếp Hồng vui vẻ vỗ vỗ vai Quý Sâm, đột nhiên, ông ấy nhìn Bạch Cảnh Chi ở phía sau Quý Sâm, tự hỏi một chút nhận ra đối phương: \”Cậu là con trai lão Bạch Bạch Cảnh Chi đúng không?\”
Bạch Cảnh Chi đang nhìn về phía đám người lập tức quay đầu lại: \”Đúng vậy, ngài biết cha mẹ tôi ở đâu sao?\”
Nhiếp Hồng cười nói: \”Tất nhiên rồi, bọn họ vẫn luôn ngóng trông cậu tới mà, bọn họ ở cạnh nhà tôi, chờ lát nữa tôi dẫn cậu đến đó!\”
\”Trưởng quan, ông vừa nói đồ ăn không đủ, chỗ tôi còn một ít lương thực tồn, nếu sau này người một căn cứ, theo lí nên chia một ít vật tư cho căn cứ.\” Quý Sâm nghiêm túc nói.
Tối hôm qua hắn đã nói rõ với mấy người sống sót đi theo hắn rồi, sau khi vào căn cứ mỗi người cần phải giao nộp lương thực, hắn hỗ trợ một nửa, dư lại một nữa bọn họ tự mình phụ trách, dù sao dọc theo đường đi, mỗi người đều dùng tinh hạch đổi được không ít lương thực từ Yến Ly.
Nhiếp Hồng vốn dĩ muốn từ chối, dù sao Quý Sâm bọn họ cũng hỗ trợ đuổi địch đi, nhưng Quý Sâm vô cùng kiên trì, Nhiếp Hồng nghĩ đến kho lúa tồn lại không nhiều lắm vẫn tiếp nhận ý tốt của Quý Sâm.
\”Nếu xác định sau này muốn định cư ở căn cứ Ánh Rạng Đông, mỗi người cần phải giao ra mười cân lương thực, ở trong căn cứ mỗi tháng cũng phải nộp lên lương thực hoặc tinh hạch nhất định, nếu không có đội ngũ có thể tới trung tâm quảng trường tìm người lập đội, căn cứ cũng có thể cung cấp tinh hạch và lương thực chờ đổi bằng cơ sở vật chất, đối với người thường, mỗi tháng căn cứ sẽ cho một ít trợ cấp.\” Nhiếp Hồng nói quy định cho Quý Sâm.
Quý Sâm gật gật đầu, người sống sót đi theo hắn đến thành phố A có 98 người, vì thế hắn để Quý Sâm lấy từ trong không gian lấy phần lương thực của hắn ra cho căn cứ Ánh Rạng Đông, tổng cộng là 490 cân lương thực, hơn nữa đội ngũ vốn dĩ của Quý Sâm có tổng cộng bảy người, cho nên tổng cộng là hơn 500 cân lương thực.
Yến Ly lấy từ không gian ra năm cái bao tải to, mỗi bao đều chứa đầy gạo, đây đều là bọn họ đi qua kho lúa trên đường trữ được.
Bạch Cảnh Chi cũng hỗ trợ Yến Ly, vì thế Yến Ly lấy từ không gian ra một cái túi nhỏ 50 cân gạo, tiện cũng chia phần cho bốn thành viên đội mình.
Người xung quanh khiếp sợ nhìn Yến Ly, mắt lộ ra sự hâm mộ, dị năng giả không gian kia thế mà có nhiều lương thực thế!