Liễu Tinh cố tình điều hướng nói: \”Nếu trong ba lô mọi người đều không có, có khi nào do người có không gian trộm đi không? Như vậy trộm xong là có thể giấu đồ ăn vào trong không gian.\”
Trong mọi người, có dị năng không gian chỉ có Yến Ly, Triệu Hưng Châu và Bộ Thành Nguyệt.
Những người sống sót nhìn nhau, bọn họ không quá tin lời Liễu Tinh nói, dù sao dị năng giả không gian là có nhiều đồ ăn nhất, sao có thể trộm chút đồ ăn của bọn họ.
Yến Ly cũng lười để ý Liễu Tinh, cậu đang tự hỏi làm cách nào để Lâm Thiên Thụy giấu đồ ăn.
Mấy ngày nay luôn xuất hiện tình trạng mất trộm đồ ăn, mọi người quản đồ ăn của mình rất nghiêm, ngủ cũng phải ôm ba lô vào ngực.
Yến Ly thấy thế, nói thầm với Bộ Thành Dương và Cốc Hi Nhiên một phen, chuẩn bị một kế hoạch.
Hôm nay trước khi xuất phát, Yến Ly cố ý lấy từ trong không gian ra một ít bánh mì chia cho Bộ Thành Dương và Cốc Hi Nhiên, dặn dò nói: \”Đây là bữa trưa của hai người, gần đây có ăn trộm đồ, buổi tối đi ngủ mọi người nhớ đem bánh mì dư để lại vào không gian của tôi nha.\”
\”Đặc biệt là Thành Dương, trước kia cứ quên suốt.\” Yến Ly gõ đầu Bộ Thành Dương.
Bộ Thành Dương ngại ngùng cười, tự tin nói; \”Anh Yến Ly, không sao đâu mà, bây giờ mọi người đều giữ đồ ăn rất kĩ, hắn không dám trộm nữa đâu!\”
\”Hơn nữa đồ ăn chúng ta nhiều như thế, không thiếu chút đồ này.\”
\”Không được mang tâm lý may mắn!\” Yến Ly nghiêm túc dặn dò nói, nhưng Bộ Thành Dương chỉ tùy ý đáp lại, rất rõ ràng là không đem lời Yến Ly nói để trong lòng.
Mà một màn này, rơi vào trong mắt Lâm Thiên Thụy cách đó không xa.
Sắc mặt Lâm Thiên Thụy trầm xuống, hai ngày nay gã không có cơ hội trộm đồ ăn, chỉ có thể dựa vào một cái bánh mì Liễu Tinh cho chịu đựng một ngày, hoàn toàn không đủ no.
Gã nhìn bộ dáng cực sĩ kia của Bộ Thành Dương, không nhịn được nghiến răng nghiến lợi.
Nếu đối phương nói không thiếu chút đồ đó, vậy gã lấy đi cũng là hợp tình hợp lí nhỉ?
Buổi tối, Cốc Hi Nhiên đưa bánh mì dư trả lại cho Yến Ly, mà Bộ Thành Dương cố ăn cơm tối, nói lát nữa sẽ đưa cho Yến Ly, kết quả không có gì bất ngờ mà quên mất.
Ba lô để bánh mì bị Bộ Thành Dương tùy tiện ném trên bàn, trộn lẫn cùng ba lô những người khác.
Nửa đêm, mọi người đã ngủ sâu rồi, trong tòa nhà cư dân bỏ hoang chìm vào yên tĩnh, chỉ có đội viên gác đêm chống mắt canh gác ở bên ngoài.
Yến Ly có chút mơ màng sắp ngủ, đã ba giờ sáng rồi, Lâm Thiên Thụy vẫn không có động tĩnh gì.
Ôn Mộ Sanh nhìn Yến Ly mơ màng muốn ngủ, không khỏi cảm thấy thật đáng yêu, tới gần Yến Ly nhẹ hôn lên trán cậu một cái.
Yến Ly: …!!!
Yến Ly hơi tỉnh táo chút, không nhịn được trừng mắt nhìn Ôn Mộ Sanh trước mặt.