Kho hàng hình như đã bị bỏ hoang một thời gian rồi, trên mặt đất đều là bụi, bên trong trống rỗng, chỉ có một ít gia cụ cũ nát.
Mọi người chia khu vực xong, Từ Minh – đội trưởng của những người sống sót dẫn dắt những người sóng sót chiếm cứ một bên, Yến Ly và Quý Sâm bọn họ ở bên còn lại.
Những người sống sót đặt ba lô xuống, có chút mệt mỏi trực tiếp ngồi trên đất, suy nghĩ tối nên ăn gì, đồ ăn của bọn họ không nhiều lắm, phải suy nghĩ.
Mà bên Yến Ly bọn họ bắt đầu đem những đồ vật hư cũ như ghế tựa gỗ đến một góc, chậm rãi quét sạch một bên.
Bác gái cả người dơ bẩn ngồi dưới đất thấy thế, hừ lạnh một chút, đã lúc nào rồi, tùy tiện chấp nhận chút là được! Làm bộ làm tịch.
Liễu Tinh ghét bỏ nhìn mặt đất dính đầy tro bụi, cậu ta cũng muốn dọn một chút, nhưng cậu ta không có giẻ lau, chỉ có thể tạm thời đứng.
Yến Ly nhìn mặt đất coi như đã sạch, liền lấy từ trong không gian ra mấy cái khung giường, chỉnh tề để trên mặt đất.
\”!!!\” Không chỉ những người sống sót kinh ngạc, ngay cả đám Cốc Hi Nhiên cũng kinh ngạc một chút, cô biết Yến Ly tìm được nệm, nhưng không ngờ tới cả giường cũng cung cấp được? Cuộc sống này, thật sự càng ngày càng tốt hu hu hu …
Chưa làm cho đám người sống sót ghen tị xong.
Yến Ly thế nhưng còn bỏ lên đồ lót trên giường, sau đó còn lấy ra chăn và gối đầu!
\”Tiểu Ly! Yêu anh nhất!!!\” Cốc Hi Nhiên hoan hô ôm chầm lấy Yến Ly.
Bộ Thành Dương cũng hưng phấn xông lên, treo trên người Yến Ly: \”Anh Yến Ly, anh chính là thần!!!\”
Chưa từng gặp qua những chuyện thế này, thành viên mới Lâm Thư Thần đã kinh ngạc không nói nên lời, đây, cái đội này, đã ngộ tốt quá đi???
Yến Ly bất đắc dĩ gỡ Cốc Hi Nhiên và Bộ Thành Dương ra, cuối cùng lấy từ trong không gian ra ba cái bàn, Triệu Hưng Châu và Bộ Thành Nguyệt cùng nhau lấy bình ắc quy và đồ dùng làm bếp ra, đặt ở trên bàn, bắt đầu thảo luận buổi tối ăn cái gì.
Mấy chuyện như ăn cơm này do Yến Hà quyết định, vì để chào mừng Lâm Thư Thần, Yến Hà quyết định tốt nay ăn sủi cảo, vì thế Yến Ly lấy hai túi sủi cảo đông lạnh ra.
Yến Hà và Lâm Thư Thần vừa nói chuyện phiếm vừa chuẩn bị cơm tối, mà Yến Ly nhìn khắp nơi, phát hiện Quý Sâm bọn họ không có ở trong kho hàng.
Yến Ly có chút do dự, cậu vừa mới nghe Cốc Hi Nhiên và Bộ Thành Dương nói, ba người kia hình như vẫn luôn rất tức giận, cả buổi chiều cũng không hấp thu tinh hạch.
Yến Ly lặng lẽ ra khỏi kho hàng, nhìn thử xem Quý Sâm bọn họ đang ở đâu.
Ngoài kho hàng, hoàng hôn mờ mờ, sắc trời dần chuyển về màu xám.
Yến Ly không thấy Quý Sâm bọn họ đâu, cậu đi ra bên ngoài, đột nhiên nghe được âm thanh của Liễu Tinh.
\”Các anh không bị thương chứ? Nếu như hôm nay vì cứu chúng tôi mà bị thương, tôi có thể giúp các anh trị thương, coi như cảm ơn, thật sự rất cảm ơn các anh …\” Liễu Tinh nhẹ giọng nói, trong giọng nói còn mang theo chút e lệ.