Lúc Quý Sâm bọn họ đi vào, Yến Ly đang chườm lạnh lên vết bầm.
Tuy rằng thân thể Yến Ly khá tinh tế, nhưng trên người có một tầng cơ bắp cong cân xứng, trên làn da vốn dĩ trắng nõn có vài vết bầm sưng đỏ khá nghiêm trọng.
Quý Sâm bọn họ đi đến bên cạnh Yến Ly, cầm lấy băng gạc một bên và túi chườm đá, ba người giúp Yến Ly chườm vết bầm ở sau lưng.
Yến Ly trầm mặc một lúc, thấp giọng nói: \”Cảm ơn các anh.\”
Bọn họ cứu mẹ cậu, giải quyết những tên đàn em, còn giúp cậu tìm ra chân tướng trước mặt mọi người.
Ôn Mộ Sanh dịu dàng cười khẽ: \”Không cần phải cảm ơn, cậu giúp chúng tôi bảo quản vật tư, chúng tôi bảo vệ cậu là phải.
\”Lần sau có việc gì có thể tìm chúng tôi hỗ trợ.\” Âm thanh của Quý Sâm trầm thấp, cau mày nhìn miệng vết thương trên người Yến Ly.
Bạch Cảnh Chi gật đầu: \”Không cần phải tự mình gắng gượng.\” Hắn bây giờ nhìn đến vết thương trên người Yến Ly, có hơi không vui.
Yến Ly hơi nhấp môi, bây giờ cậu mới phản ứng lại, ba người này đã gặp mặt Liễu Tinh, nhưng mà … Bọn họ nhìn như không mấy có hứng thú với Liễu Tinh? Hơn nữa cũng không dễ dàng tin lời Liễu Tinh nói.
Ngược lại, bọn họ ở trước mặt Liễu Tinh, bảo vệ cậu …
Yến Ly nhớ tới vấn đề mình vẫn luôn rối rắm, hơi nắm tay, hạ quyết tâm, cậu quay đầu lại nhìn về phía bọn họ: \”Các anh định khi nào đi thành phố A?\”
\”Mấy ngày nữa, gia cố xe xong liền đi.\” Quý Sâm nói.
\”Trước đó các anh hỏi tôi muốn vào đội không, bây giờ tôi nghĩ kĩ rồi, tôi không tính gia nhập đội của các anh, nhưng mà chúng ta có thể hợp tác.\” Yến Ly nghiêm túc nói: \”Tôi sẽ cùng các anh đi giết zombie tìm vật tư, sẽ không kéo chân các anh.\”
Mấy người đàn ông cũng không thèm tự hỏi, liền đồng ý.
Ôn Mộ Sanh bất đắc dĩ cười cười: \”Cậu còn giúp chúng tôi bảo quản máy phát điện, sao mà kêu kéo chân được?\”
\”Ngày mai chúng ta cùng nhau thảo luận chút, xem còn có thứ gì cần chuẩn bị không, hôm nay cậu phải dưỡng thương cho tốt.\” Quý Sâm nói.
Yến Ly gật gật đầu, đồng ý.
Chườm lạnh một lúc, bọn họ ra khỏi phòng, Bộ Thành Dương nhìn thấy Yến Ly, đang muốn nhào tới đã bị Bạch Cảnh Chi cản lại.
Bộ Thành Dương nghe thấy Yến Ly bị thương, liền ngoan ngoãn không lộn xộn nữa, lo lắng hỏi Yến Ly bị thương có nghiêm trọng không.
Yến Ly bất đắc dĩ nói: \”Không nghiêm trọng lắm đâu, qua mấy ngày là ổn thôi, còn nữa, không được kêu tôi là đội trưởng.\”
Bộ Thành Dương thất vọng, dưới sự từ chối nghiêm khắc của Yến Ly, Bộ Thành Dương đành đau khổ từ bỏ trở thành đàn em của Yến Ly, lại nghe nói Yến Ly muốn cùng hai đội Quý Sâm Bạch Cảnh Chi đi thành phố A, lập tức vô cùng đáng thương muốn về lại đội Bạch Cảnh Chi.