Nhóm người đi theo người đàn ông mắt kính vào trong văn phòng, Ôn Mộ Sanh suốt đường cười nói chuyện phiếm với đối phương, vừa đi vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Ven đường từ khu thi công về phố thương nghiệp dường như đã rất lâu không ai xử lý, bồn hoa hai bên mọc đầy cỏ dại, làm người ta cảm thấy có hơi hoang vắng.
Đến lầu văn phòng, Ôn Mộ Sanh đi đến bên cạnh Yến Ly, thừa dịp người đàn ông mắt kính không để ý, khom lưng nói sát bên tai Yến Ly, nhỏ giọng: \”Lát nữa cậu tìm cơ hội đi kiểm tra tầng lầu này.\”
Yến Ly kinh ngạc nhìn Ôn Mộ Sanh, tuy rằng không biết vì sao đối phương lại tìm cậu, nhưng cậu cũng thấy không thể hoàn toàn đi theo người phụ trách khả nghi mày được.
Yến Ly khẽ gật đầu, mặt nghiêm túc.
Ôn Mộ Sanh câu môi, bộ dạng nghiêm túc nghe lời của đối phương khiến hắn không nhịn được đưa tay sờ sờ vành tai trắng nõn của cậu: \”Ngoan quá.\”
Yến Ly không khỏi trừng lớn mắt, hoảng loạn lùi về phía sau vài bước, mà Ôn Mộ Sanh đã khẽ cười đi về phía trước.
Nhóm người đi vào văn phòng của người đàn ông mắt kính, văn phòng rất giản dị, cửa sổ đặt một chậu cây.
\”Tôi muốn đi vệ sinh một chút, xin hỏi nhà vệ sinh ở đâu?\” Yến Ly hỏi.
\”Ah?\” Người đàn ông mắt kính hơi nhíu mày, sau đó cười nói: \”Nhà vệ sinh khá xa, tôi dẫn cậu đi nhé? Ba vị ân nhân này cứ ở văn phòng nghỉ ngơi chút đi?\”
Tới đi về sinh cũng phải đi theo? Yến Ly khẽ nhấp môi, lập tức càng thấy người này có vấn đề.
\”Không cần, một mình tôi là được rồi, khá gấp.\” Yến Ly ngại ngùng nói.
Người đàn ông mắt kính có chút do dự, còn muốn nói gì đó, lúc này Ôn Mộ Sanh trực tiếp cắt ngang lời hắn ta.
\”Triệu tiên sinh, tôi khát, chỗ anh có trà không?\”
\”Để tôi pha trà cho cậu, các cậu chờ một lát.\” Người đàn ông mắt kính vội vàng nói, ba người có dị năng này không thể để bọn họ tuỳ tiện chạy linh tinh, tên nhóc đến dị năng cũng không có kia, cơ bản cũng không tạo nên uy hiếp gì.
\”Nơi này nói không chừng có chỗ nào đó còn có zombie chưa bị phát hiện, cậu đừng chạy loạn, đi vệ sinh xong thì về nhanh nha.\” Người đàn ông đeo kính lo lắng nhìn Yến Ly.
Yến Ly gật gật đầu, dựa theo chỉ dẫn của người đàn ông đeo kính đi đến nhà vệ sinh, mà người đàn ông đeo kính thì trở về văn phòng pha trà cho những người khác.
Ôn Mộ Sanh quan sát văn phòng này, hắn đi đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đột nhiên, hắn chú ý thấy chậu cây bên cửa sổ này thật không thích hợp.
Chậu cây này giống như những cỏ dại ở bên ngoài bồn hoa kia, hoặc là nói thứ càng không thích hợp, hơn nữa … cành lá trên loại cây này rất kì lạ.
Người bình thường sẽ trồng cỏ dại trong văn phòng sao?
Thừa dịp người đàn ông mắt kính đi lấy trà, Ôn Mộ Sanh thấp giọng hỏi: \”Các cậu biết đây là cây gì không?\”