[Đm] [Np] Bảo Bối Nhỏ – Chương 8: Tiểu La khốn khổ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 84 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Đm] [Np] Bảo Bối Nhỏ - Chương 8: Tiểu La khốn khổ

Sau khi tiễn Hoắc Vân Thâm đi làm, Du Nhiên trở lại bàn ăn, vừa lướt điện thoại vừa nhâm nhi bữa sáng.

Nhóm chat bạn thân đã bùng nổ từ nửa tiếng trước. Cặp sinh đôi họ Triệu báo tin sẽ chiếm chỗ trước cho tiết học buổi sáng. Minh Thiên còn gửi một loạt tin spam, nhắc nhở đầy tâm huyết:

[Trời xanh mây trắng]: Nhớ ngồi xa bục giảng! Xa nhất có thể! Tốt nhất là góc khuất! Tớ cần ngủ!!!

Sự tuyệt vọng của một sinh viên thiếu ngủ thể hiện qua hàng chục biểu tượng cảm xúc khóc lóc, nhưng Du Nhiên chỉ cười khẽ, ung dung tiếp tục bữa sáng.

Bỗng nhiên…

\”Anh Cố ơi! Em xin anh! Anh Cố ơi!!!\” Một tiếng khóc thảm thiết, đứt ruột đứt gan vang lên từ cầu thang.

Du Nhiên vừa nhấp một ngụm trà mật ong, suýt nữa phun ra.

Cố Thanh Từ xuất hiện với vẻ mặt lạnh như băng, sau lưng là một thanh niên lùn hơn y cả cái đầu, nước mắt nước mũi tèm lem, bám dính lấy áo y như bạch tuộc. Nếu chỉ nhìn cảnh này mà không nghe nội dung câu chuyện, chắc chắn người ta sẽ tưởng tượng ra một tình huống cẩu huyết nào đó.

\”Anh ơi, em ở nhà còn mẹ già và con nhỏ hu hu.\”

\”Cậu còn chưa có người yêu.\” Cố Thanh Từ đáp tỉnh bơ.

\”Khịt, nửa đêm hôm qua, chị biên tập hiện hồn ở đầu giường em rồi. Anh cho em xin bản thảo đi mà anh…\”

\”Từ từ.\” Y bước đến chỗ Du Nhiên, dành cho em một nụ hôn buổi sáng.

Thiếu niên đặt điện thoại xuống, nhìn Tiểu La bằng ánh mắt vừa thương cảm vừa buồn cười. Làm trợ lý cho Cố Thanh Từ đúng là số khổ. Lương cao thật đấy, nhưng tinh thần thì ngày càng bạc màu theo thời gian.

\”Ối giời ơi! Nước qua đầu rồi anh ơi! Anh không thương em thì cũng thương lấy cái deadline đi!\” Dù lời lẽ nghe như đe dọa, nhưng giọng điệu của Tiểu La lại hèn mọn đến đáng thương. Cậu ta sắp khóc lụt nhà đến nơi rồi.

Số cậu ta khổ quá! Sếp thì bơ đẹp biên tập. Thế là trợ lý như cậu suốt ngày bị réo tên. Trưa nay là hạn chót nộp bản thảo, mà cậu không biết tác giả thân mến của mình đã gõ chữ xong chưa.

Tiểu La nhìn Omega bên bàn ăn như nhìn thấy cứu tinh. Cậu lao lên. Nhưng chưa kịp mở miệng tìm sự giúp đỡ đã bị Cố Thanh Từ xách cổ áo lẳng qua một bên.

\”Đừng làm phiền Nhiên bảo ăn sáng.\”

Giọng y trầm thấp và bình thản, như thể cậu chỉ cần thở ra một câu là hậu quả sẽ không dễ chịu chút nào.

Tiểu La: …

Tiểu La: Tui muốn phất cờ khởi nghĩa!!! Tui muốn lật đổ chế độ tư bản nô lệ tàn ác!!!

Trong lòng gào thét hào hùng là thế, nhưng bên ngoài nô lệ Tiểu La chỉ có thể cun cút một góc trong phòng khách. Mong ngóng tác giả kính mến sau khi chăm bạn đời xong còn nhớ đến người công nhân số khổ là cậu.

Du Nhiên nhìn vẻ mặt đáng thương của cậu ta, quay sang nói với Cố Thanh Từ:

\”Được rồi. Anh đừng trêu cậu ấy nữa. Chạy mất không tìm được ai khác cho anh đày ải đâu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.