Thi Trường Uyên không vội trả lời Lâm Linh mà quay đầu sang, yên lặng nhìn vào mắt y, một lát sau mới nghiêm túc hỏi ngược lại: \”Tinh quái các ngươi đều có năng lực mê hoặc lòng người này sao?\”
Cây nấm không rõ tại sao đối phương hỏi chuyện này, thấy động tác của Thi Trường Uyên cũng bắt chước nghiêng đầu, \”Cũng không hẳn, với lại ta chưa bao giờ gặp tinh quái khác cả. Sao tự dưng ngươi lại hỏi vậy?\”
Thấy vẻ mặt mờ mịt của Lâm Linh, khóe miệng Thi Trường Uyên hơi nhếch lên, cầm bút viết ba chữ \”Thi Trường Uyên\” bên cạnh hai chữ \”Lâm Linh\”.
Cây nấm thò đầu sang nhìn tờ giấy trắng mực đen kia, ý nghĩ đầu tiên là: Phức tạp quá đi.
Thấy Thi Trường Uyên gác bút, y cầm tờ giấy lên nhìn trái ngó phải, sau đó kiêu hãnh nói ra sự thật, \”Không đơn giản bằng tên ta.\”
Mấy giây sau, Lâm Linh cố gắng phân biệt nhưng chỉ nhận ra một chữ \”Trường\” đơn giản.
Y nhìn giấy tuyên rồi lại nhìn Thi Trường Uyên, chỉ vào chữ cuối cùng đoán mò, \”Đây cũng là nước sao?\”
Thiếu niên trước mặt toát lên vẻ trong sáng chưa trải sự đời, đôi mắt to tròn chớp chớp, tuy mặc đồ trong cung nhưng vẫn lộ rõ dáng vẻ tinh quái chứ không phải con người.
Thi Trường Uyên gật đầu, \”Uyên là nước sâu.\”
\”Uyên……\” Lâm Linh lờ đi chữ đầu tiên mình hoàn toàn mù tịt rồi lẩm nhẩm, \”Trường Uyên?\”
Giọng thiếu niên rất đặc biệt, tựa như ngọc rơi suối chảy, nhưng khi thì thầm lại mềm mại ngọt ngào, rất hợp với một cây nấm nhỏ múp míp.
Lâm Linh thấy Thi Trường Uyên không sửa lời mình thì hai mắt sáng lên, định đọc tiếp lần nữa, vừa há miệng thì trán bị búng một cái.
Không đau nhưng để lại dấu đỏ.
\”Kị huý.\”
Ánh mắt Thi Trường Uyên đảo qua đám cung nhân đang giả mù giả điếc rồi chậm rãi nói, \”Lần này xem như không biết không có tội.\”
Lâm Linh sửng sốt che trán, sau đó hai mắt cong cong, \”Được thôi.\”
Trên đời vô số quy củ, huống chi là trong hoàng thành, trước mặt thiên tử. Lâm Linh biết rõ những điều này, khi ở trên xà nhà chưa thành tinh y đã từng thấy nhiều.
Quân vương nhân loại trước mặt hết sức tử tế với y, nhưng y vẫn không thích cảm giác này lắm.
Thế là ban đêm cây nấm chuẩn bị gieo bào tử của mình.
Thân phận nhân loại rất hữu ích, y nói với người tên Thuận Đức bên cạnh Thi Trường Uyên rằng mình cần một cái chậu, thế là chưa đầy một nén nhang sau đối phương đã đưa tới, hơn nữa còn không đòi tiền, là một người rất tốt.
Chỉ cần bào tử trong chậu mọc lên thì y sẽ hoàn thành lời hứa của mình, có thể từ biệt bạn bè để về chốn rừng sâu núi thẳm mà mình ao ước.
Trong môi trường thích hợp, chu kỳ sinh trưởng của nấm rất nhanh, chỉ cần vài ngày ngắn ngủi mà thôi.
Canh ba nửa đêm, Thi Trường Uyên đang ngủ thì phát hiện có kẻ tới gần mình. Hắn lập tức vớ lấy dao găm trong hộc ngầm bên cạnh rồi mở mắt ra, vẻ mặt hết sức bình tĩnh.