\”Không đâu.\”
Thi Trường Uyên ôm y vào lòng, quấn áo choàng của mình quanh người y rồi ôm y đến tẩm cung.
\”Ta sẽ không để Lâm Linh không nhìn thấy ta đâu.\”
Hắn cũng sẽ không để mất cây nấm.
Lâm Linh nghe Thi Trường Uyên quả quyết thì gật gù, \”Ta tin rồi.\”
Hai người vào tẩm cung, Thu Phúc bên cạnh cố ý nói, \”Ôi, sau khi ngủ dậy Lâm công tử cứ ngồi bên cửa sổ chờ bệ hạ mãi, bữa tối cũng chưa ăn, chắc muốn đợi bệ hạ ăn chung đấy ạ.\”
Thi Trường Uyên nhíu mày nhìn Lâm Linh đang chột dạ, \”Truyền lệnh đi.\”
\”Vâng ạ!\”
Thuận Đức và Thu Phúc lãnh chỉ rời đi, chừa lại không gian riêng tư cho Lâm Linh và Thi Trường Uyên.
Vừa ra khỏi cửa, Thu Phúc cười hì hì khoe công với Thuận Đức, \”Sư phụ thấy con thế nào ạ?\”
\”Thằng nhóc này.\” Thuận Đức cười mắng, \”Tinh mắt gần bằng vi sư rồi.\”
Mặc dù không còn sớm nhưng ngự thiện phòng vẫn nhanh chóng bưng bữa tối lên, ăn đồ nóng hổi quả thực sướng hết cả người.
\”No quá.\” Lâm Linh híp mắt xoa bụng, cơn buồn ngủ lại ập tới, Lâm Linh chà xát mặt mình cho tỉnh táo.
Thi Trường Uyên thấy Lâm Linh chà mạnh làm hai má đỏ bừng, cộng thêm bộ dạng lờ đờ của y giống hệt người say.
Hắn kéo tay Lâm Linh xuống, \”Tự ngược mình à?\”
\”Đâu có.\”
Lâm Linh nhìn Thi Trường Uyên rồi nói, \”Ta chỉ muốn xoa cho tỉnh ngủ thôi. Chẳng biết ngươi chạy đi đâu chơi nữa, tấu chương vẫn chưa phê xong, ta muốn ở lại với ngươi một lát.\”
Góc trái tim chứa cây nấm của Thi Trường Uyên đột nhiên mềm nhũn, hắn cười nói, \”Được.\”
Bố cục tẩm cung của Thi Trường Uyên đã thay đổi, cạnh giường kê thêm một chiếc bàn nhỏ để xử lý công việc tạm thời.
Đại thái giám thắp đèn cạnh bàn, hai người ngồi trước bàn, Thi Trường Uyên phê tấu chương, còn Lâm Linh thì đọc thoại bản.
Chắc vì ngồi quá gần giường nên Lâm Linh đọc một hồi lại leo lên giường.
\”Không tốt cho mắt đâu.\”
Thi Trường Uyên đặt bút xuống, nhìn tư thế của Lâm Linh rồi nói, \”Buồn ngủ thì ngủ đi.\”
Lâm Linh vừa nói mình không buồn ngủ vừa thành thật cuộn mình trong chăn.
\”Ngươi thấy ta có giống chả giò chúng ta ăn lúc đi chơi hội chùa lần trước không!\” Lâm Linh hào hứng hỏi.
Thi Trường Uyên cười, \”Không giống. Lâm Linh trắng hơn.\”
Nói chuyện phiếm một hồi, Lâm Linh bất giác thiếp đi, nhưng y chỉ mơ màng chứ không ngủ say như chết.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, Lâm Linh cứ cảm thấy Thi Trường Uyên đang gọi mình.
\”Ưm……?\”
Lâm Linh mơ màng mở mắt ra nhìn đôi môi mấp máy của Thi Trường Uyên, cố đoán xem rốt cuộc hắn đang nói gì.