\”Cô út, ta muốn ở đây nghe kể chuyện được không?\” Lâm Linh đứng trên hành lang lầu hai, trông mong nhìn xuống đại sảnh phía dưới.
Thi Lưu Uyển nhìn thiếu niên xinh đẹp đầy vẻ háo hức trước mặt, nhướng mày nói, \”Tất nhiên là được rồi. Nhưng cô út muốn biết Lâm Linh có hứng thú với câu chuyện này hay vì nhân vật chính là Thi Trường Uyên vậy?\”
Lâm Linh bị hỏi làm sững sờ, hai mắt bắt đầu đảo lòng vòng, ấp úng nói không nên lời.
Trong lòng Thi Lưu Uyển lập tức hiểu rõ, cười nói, \”Thôi, ta biết rồi, ngươi chơi một mình đi, ta đi gặp bạn cũ đây.\”
Thi Lưu Uyển phất tay, để lại hai ám vệ bảo vệ Lâm Linh.
Lâm Linh dõi theo cô út, trông thấy đối phương mở cửa gian phòng trên lầu hai, bên trong vọng ra tiếng đàn và tiếng hát ngâm nga.
So với nghe hát thì nghe kể chuyện vẫn hấp dẫn Lâm Linh hơn.
Còn là chuyện về Thi Trường Uyên nữa chứ!
Lâm Linh tìm một góc vắng cuối hành lang rồi dựa vào lan can nghe say sưa.
Mặc dù tiên sinh kể chuyện dùng từ hơi văn vẻ nhưng vẫn dễ hiểu hơn cây nấm tự đọc chữ nhiều, hơn nữa ở hậu trường còn có người phối âm tạo ra đủ loại âm thanh chân thực khiến cây nấm mù chữ sửng sốt.
Câu chuyện này kể về nhân vật chính chinh chiến tứ phương, thống nhất thiên hạ, mặc dù dùng tên giả vì kị huý, còn nhấn mạnh rằng nội dung chỉ là hư cấu, nhưng các sự kiện đều trùng khớp nên hầu như ai cũng biết chuyện này kể về đương kim Hoàng đế.
Hơn nữa cách miêu tả rất khách quan, có lẽ đây là lý do tại sao câu chuyện này vẫn tồn tại đến nay.
Đây là lần đầu tiên Lâm Linh nghe thoại bản có chủ đề sự nghiệp nên cảm thấy hết sức mới lạ. Nhưng khi tiên sinh kể chuyện nghỉ giải lao, khán giả trong đại sảnh có vẻ hơi bất mãn.
\”Liễu tiên sinh, sao nhân vật chính còn lại chưa xuất hiện nữa?\”
\”Nhân vật chính còn lại nào?\” Tiên sinh kể chuyện thắc mắc.
Nghe tiên sinh kể chuyện hỏi vậy, đại sảnh lập tức náo nhiệt hẳn lên, bốn phương tám hướng đều có người hỏi, \”Yêu hận tình thù của nhân vật chính sao chỉ có hận và thù mà không có yêu và tình?\”
\”Đúng đúng, nhân vật chính không có tình tiết hồng tụ thiêm hương, hoạ mi điểm sa à?\”
Khi tiên sinh kể chuyện trả lời không có, cả đại sảnh lập tức ỉu xìu.
\”Tình tiết chinh chiến tứ phương này ai cũng nghe chán rồi, giờ người ta chỉ thích loại kia thôi, các vị thấy đúng không?!\”
\”Đúng đúng!\”
Nữ tử đánh đàn tì bà bên cửa sổ trên lầu hai cũng góp lời, \”Chứ gì nữa, ai mà không thích sự dịu dàng của chiến thần chứ? Giờ trong kinh thành bán chạy nhất là thoại bản về chuyện tình giữa người và yêu quái, hay là Liễu tiên sinh kể thêm một đoạn đi?\”
Liễu tiên sinh trên đài bị khán giả chất vấn làm mồ hôi tuôn như mưa, mọi người chỉ lo bàn tán về cốt truyện mình thích chứ không nghe tiên sinh kể chuyện nữa, Lâm Linh sững sờ.