[Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm - Chương 13

Lợi ích Thi Trường Uyên đem lại thật sự quá lớn, nấm nhỏ cảm thấy mình mà nhận thì ngại lắm.

Thế là y quyết định tìm tướng quân vừa trở về từ Tắc Bắc để học lỏm bí quyết sấy trái cây.

Phủ tướng quân ở ngoài cung, nhưng hình như đối phương còn chuyện cần bàn với đế vương nên chưa xuất cung, thế là nấm nhỏ chớp ngay cơ hội này.

\”Xin chào, có ai không?\”

Lâm Linh đứng trước cửa thiên điện lặng ngắt như tờ, y dè dặt thò đầu nhìn vào trong nhưng chẳng thấy ai ra.

Đi thẳng vào có vẻ không lịch sự lắm, thế là cây nấm quyết định ra sân sau leo rào thăm dò tình hình.

Lâm Linh vừa trèo lên tường thì nghe thấy hai người đang cãi nhau.

\”Đây là vũ cơ đẹp nhất Tây Vực đấy, đúng là không biết tốt xấu, có mắt không tròng!\” Một giọng nữ vọng ra từ trong sân, thanh âm kia hệt như gió trên thảo nguyên, mạnh mẽ phóng khoáng.

\”Ôi tướng quân đại nhân của ta, đừng nói nữa mà.\” Phó tướng bên cạnh bất lực an ủi, \”Chẳng phải bao năm nay chúng ta dâng vũ cơ nào lên bệ hạ cũng trả về hết sao?\”

\”Đó là đại mỹ nhân ta đích thân lựa chọn, hắn chê xấu có khác nào chê mắt thẩm mỹ của ta đâu? Ta chinh chiến ở Tây Vực chỉ vì mấy quả nho khô kia thôi sao? Ta thật muốn xem trong cung ngoài cung của hắn có mỹ nhân nào đẹp hơn người ta chọn ——\”

Còn chưa dứt lời thì ánh mắt nữ tử dưới tường và Lâm Linh trên tường giao nhau, giọng nói tức giận lập tức im bặt.

Lâm Linh hoảng sợ rụt đầu lại, nhưng nghĩ đến mục đích mình tới đây, y vẫn đánh bạo lên tiếng.

\”Xin chào, ta thấy ngoài cửa không có ai nên……\”

Lâm Linh còn chưa nói hết thì nghe thấy nữ nhân kia phát ra một tiếng trầm trồ, tuy không trong trẻo lắm nhưng vẫn khá êm tai, \”Trời ạ, ai mà đẹp thế.\”

Lâm Linh vừa định leo xuống thì lại nghe thấy bên kia tường vang lên tiếng quát, \”Đứng yên đừng nhúc nhích!\”

Cây nấm ngẩn ngơ, hoàn toàn không biết làm sao.

Nữ tướng quân khí thế hiên ngang kia đích thân nhảy lên tường kéo Lâm Linh xuống, cả quá trình không hề chớp mắt, sợ mình buông tay ra Lâm Linh sẽ chạy mất.

Lâm Linh đứng trước mặt tướng quân, bỗng dưng hơi sợ, lắp bắp nói rõ mục đích mình tới đây.

Nghe xong tướng quân nắm vai Lâm Linh bằng cả hai tay rồi nhìn y hồi lâu, vẻ mặt từ kinh ngạc thán phục biến thành ghen tị bất bình, \”Quả nhiên mọi sự so sánh đều là khập khiễng, thằng nhóc kia có phúc lớn ghê.\”

\”Ngươi muốn học sấy trái cây đúng không ——\” Đối phương kéo dài giọng, Lâm Linh vội vàng gật đầu.

\”Ta cũng đâu biết sấy.\”

Cây nấm lần đầu bị nhân loại lừa gạt: ???

\”Ta là tướng quân mà, đâu cần tự tay sấy trái cây, mấy thứ này đều là ta cướp…… à nhầm, đổi lấy ở Tây Vực.\” Nữ tử kia xua tay, \”Ta tên Thi Lưu Uyển, có quan hệ họ hàng với đương kim Hoàng đế, ngươi có thể gọi ta là cô út.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.