Bữa cơm tối càng ăn càng trầm lặng.
Cứ như cậu bắt nạt Tần Sở vậy, đột nhiên Cố An Trạch cảm thấy có lỗi. Cậu muốn nói vài câu, nói cái gì cũng được, chỉ cần khiến cho bầu không khí dễ thở hơn một chút là được, nhưng Tần Sở lại không nói lời nào, chỉ hớp từng ngụm cháo gà như đang nhai sáp.
Vốn đã chẳng có khẩu vị ăn uống gì giờ lại càng nuốt không trôi, cậu cố nuốt xuống một miếng nhỏ rồi ngẩng đầu cẩn thận nhìn người đối diện. Trước khi Tần Sở ăn cơm vẫn còn mỉm cười với cậu, vậy mà giờ chỉ cúi gầm mặt húp cháo, sắc mặt tăm tối.
Giận… thật rồi.
Lòng như nổi bão, không biết sao lại sốt sắng quá đỗi. Cậu tưởng mình sẽ không còn nặng lòng bất cứ chuyện gì nữa, nhưng giờ đây khi nhìn thấy dáng vẻ tức giận đến đau lòng của Tần Sở thì lại xót xa khôn xiết.
Tại sao… lại trở thành thế này rồi.
Suy nghĩ hốt hoảng nổi trôi không bờ, cháo trong chén không vơi được bao nhiêu. Tần Sở phía đối diện đã ăn xong chén cháo, mím môi ngẩng đầu nhìn cậu. Cảm xúc dâng trong ánh mắt kia quá phức tạp, vừa âm u lại vừa nghiêm túc. Dưới cái nhìn như vậy Cố An Trạch càng không chịu đựng nổi.
\”Làm sao vậy…?\”
Cậu cho là Tần Sở đang bực tức, nhưng lại thấy đối phương bỗng ngập tràn đau thương. Tần Sở miễn cưỡng cong khóe môi, đoạn đẩy ghế ra đứng lên đi tới bên cạnh cậu, kế đó từ từ quỳ gối trên mặt đất.
\”Sao vậy… anh…\” Cố An Trạch muốn đứng dậy, nhưng lại bị đè lại xuống ghế, mở to mắt nhìn người đang quỳ trước mặt mình. Tần Sở ngẩng đầu nhìn cậu, mang theo nỗi bi thương lẫn dịu dàng. Hắn đưa tay xoa xoa lên đầu gối của Cố An Trạch, trong mắt không hề có chút dục vọng nào, chỉ đơn giản muốn chạm vào cơ thể ấm áp của người kia một chút thôi.
\”An Trạch.\” Hắn mãi mới mở miệng, giọng nói do thét gào ở quán cà phê ban sáng mà khản đặc, không giống âm thanh thường ngày của hắn chút nào. Nước từ khóe mắt lăn dài xuống dưới, Tần Sở lại gắng gượng nở nụ cười, lén đưa tay xoa che đi đôi mắt, \”Anh thật sự… thật sự xin lỗi.\”
\”Tần Sở…\”
\”Anh biết chuyện em bị trầm cảm.\” Hắn run run hít một hơi thật sâu, đoạn nâng tay vỗ về gương mặt Cố An Trạch. Đương nhiên Cố An Trạch không dự đoán được chuyện này, đáy mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, hé miệng định giải thích gì đó, nhưng ngón tay cái của Tần Sở lại chặn lên môi cậu.
\”Anh biết… Anh biết hết… Em đừng sợ.\” Hắn mỉm cười dịu dàng, rồi lại đau lòng đến rớt nước mắt. \”Anh thật sự rất hối hận, hối hận đến mức không biết phải nói bao nhiêu lời xin lỗi mới đủ…\”
\”An Trạch, anh rất hối hận vì trước kia không biết đối xử tốt với em.\”
\”Anh muốn ở bên em… An Trạch, anh thật lòng yêu em. Trước đây là anh ngu ngốc, đến tình cảm của mình cũng không rõ, khiến em chịu tủi thân nhiều đến vậy.\”
Ngón cái ấm mềm kia ve vuốt lên cánh môi một hồi, dù cho thôi không đụng chạm nữa cũng không muốn buông ra. Đôi mắt vốn đỏ bừng giờ lại nổi lên tơ máu sòng sọc, hắn miễn cường cong môi cười, hít một hơi sâu nữa, rồi tiếp tục nói trong nức nở: \”Nhưng anh thật lòng… thương em rất nhiều. Anh không biết phải làm sao mới có thể để em thật sự tin tưởng anh…\”