(Đm Hoàn)(Eidit) Không Thể Chạm Tới – Tiểu Trúc Tử Quân – CHƯƠNG 51 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm Hoàn)(Eidit) Không Thể Chạm Tới – Tiểu Trúc Tử Quân - CHƯƠNG 51

Cả người Cố An Trạch cứng đờ, không phải cậu chưa từng ảo tưởng Tần Sở sẽ dịu dàng với mình. Nhưng đối với cậu mà nói, đó là thứ gì đó cực kỳ xa xôi. Cuối cùng cậu cũng hiểu rõ vị trí của mình, thế nên đã sớm không còn những vọng tưởng xa vời thế nữa.

Cậu đã làm sai gì sao…

Tiếng la mắng đầy giận dữ của Tần Sở trước kia không ngừng vang vọng bên tai. Nhưng giờ đây, người kia lại dịu dàng ôm lấy cậu, lẩm bẩm không ngừng gọi tên cậu… Trái tim phát run lên vì sợ hãi, cả người cứng đờ không dám động đậy.

Có lẽ là do uất ức tích tụ, đôi mắt mở to sững sờ, hai hàng nước mắt  không ngừng lăn xuống.

“An Trạch… Em làm sao vậy?” Nhận thấy cả người đối phương cứng ngắc, Tần Sở mới buông lỏng một tí, lo lắng nhìn cậu. Hô hấp bởi lúc trước chạy vội vã vẫn có chút dồn dập, Cố An Trạch nhìn chằm chằm Tần Sở xa lạ trước mặt, rồi lại vô cùng sợ hãi rủ mắt xuống.

“Xin lỗi… Thật sự xin lỗi…”

Cậu không biết nên làm gì bây giờ, chỉ có thể lặp đi lặp lại câu “Thật sự xin lỗi” kia. Tình cảm dịu dàng ôn nhu như thế quá xa lạ, làm cậu rất sợ hãi. Tần Sở sao có thể đối xử dịu dàng như thế với cậu được? Chắc chắn là… cậu đã làm sai gì rồi, hắn muốn trừng phạt cậu…

Cố An Trạch đã hạ quyết tâm phải rời khỏi, cậu không hy vọng lần gặp cuối cùng để lại ấn tượng hèn nhát yếu đuối đến thế này. Nhưng nước mắt lại không thể kìm nổi mà trào ra từng giọt. Cơ thể không ngừng run rẩy, một tiếng “Thực sự xin lỗi” thậm chí còn mang theo cả tiếng nức nở, khàn khàn mà sợ hãi.

Tần Sở hoàn toàn giật mình.

Hắn nhanh chóng nhận ra nguyên nhân. Cố An Trạch bây giờ có lẽ đã vô cùng suy sụp, còn chưa kể tới mấy tiếng trước hắn còn thô bạo đuổi cậu đi. Hiện tại cho dù mình có nghiêm túc nói thương cậu, chỉ sợ Cố An Trạch cũng không thể tin nổi.

Nhưng nhìn người trước mặt hoảng sợ như vậy, trái tim hắn như bị bóp chặt, đau đớn không khôn nguôi.

“An Trạch, An Trạch… Em chưa từng làm sai gì cả, không cần xin lỗi,  không cần phải xin lỗi đâu…”một tay hắn còn đang nắm chặt bàn tay nhỏ bé của đối phương, một tay nâng lên giúp Cố An Trạch lau nước mắt. Một giây trước khi chạm vào, cơ thể người kia như khẽ run lên, rõ là muốn né tránh, nhưng lại cực kỳ sợ hãi mà cứng đờ tại chỗ. Cậu chắc là sợ Tần Sở lại muốn đánh mình, nhưng thật sự thì bàn tay kia chỉ đang muốn giúp cậu lau đi nước mắt mà thôi.

“Đừng khóc… Đừng khóc…”

Hai mắt đều sưng đỏ cả lên, sao trước kia hắn có thể nhẫn tâm bắt nạt một người dịu dàng ít nói như vậy? Hối hận mười tám năm qua đều được gửi gắm vào những đầu ngón tay giúp cậu lau đi giọt nước mắt. Động tác của Tần Sở hết sức nhẹ nhàng, chỉ sợ bàn tay thô ráp của chính mình làm đau làn da mỏng manh nhẵn nhụi của Cố An Trạch.

Đáng tiếc sự dịu dàng của hắn lại càng làm người trước mắt rơi nước mắt.

Cậu cũng rất muốn mình dừng lại, nhưng hết thảy đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của cậu nữa. Cố An Trạch lộ ra vẻ áy náy không yên, miệng mấp máy, theo bản năng thì thào “Thật sự xin lỗi”.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.