(Đm Hoàn)(Eidit) Không Thể Chạm Tới – Tiểu Trúc Tử Quân – CHƯƠNG 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm Hoàn)(Eidit) Không Thể Chạm Tới – Tiểu Trúc Tử Quân - CHƯƠNG 5

Thật ra để đuổi được tôi ra khỏi nhà Tần Sở đã tốn không ít công sức.

Khi ấy ông nội Tần Sở vừa qua đời, ba mẹ anh cũng chẳng hy vọng Tần Sở bị trói buộc cả đời bên cạnh tôi, huống hồ Hứa Tử Mặc lại trở về từ Anh quốc, Tần Sở vốn không thích phụ nữ, điều này không thể thay đổi được, nên nếu lựa chọn thì  Hứa Tử Mặc so với tôi tốt hơn rất rất nhiều.

Điều mấu chốt là bọn họ đều lưỡng tình tương duyệt *.

(* cả hai đều yêu đối phương)

Tôi vốn tưởng Tần Sở sẽ chịu đựng thêm một thời gian nữa, cũng từng chờ mong anh sẽ vẫn tuân thủ lời hứa với ông nội, nhưng thực tế lại khác xa. Sau khi tang lễ kết thúc, anh không chần chừ bắt tôi lập tức phải dọn đi.

Tần Sở chắc là đã sớm chuẩn bị xong xuôi, có lẽ biết tôi không đủ tiền để mua nhà, anh còn chuẩn bị sẵn chi phiếu một trăm vạn. Tờ giấy chói mắt kia bay phấp phới trước mắt tôi , cả người tôi đều run rẩy, cắn môi vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Ngay cả từ chối cũng không dám.

Dù vậy tôi vẫn có cách của riêng mình như lúc trước, \’mặt dày vô sỉ\’ dường như là từ miêu tả độc quyền dành cho tôi, cũng như khi xưa ăn vạ bên cạnh anh.

Tôi tự lừa mình dối người cố chấp ở lại đây, giả vờ xem nó chỉ như một cơn ác mộng, hàng ngày vẫn như cũ nấu bữa tối chờ anh trở về.

Sau mấy ngày, hẳn Tần Sở cũng không ngờ rằng tôi còn chưa dọn ra ngoải, thấy tôi ngồi trước bàn ăn, vẻ mặt liền lộ ra chán ghét. Tôi hơi ngây ngốc, lúc trước dù chờ thế nào cũng không thấy được người cần chờ, bây giờ đột nhiên xuất hiện, tôi trong lúc này quên mất mình nên nói gì. Không đợi tôi mở miệng, anh cười lạnh một tiếng.

\”Một trăm vạn không đủ sao?\”

Giọng điệu khinh miệt khiến tôi sững sờ tại chỗ, tôi miễn cưỡng cười cười, cố gắng lảng tránh vấn đề này mà làm bộ bận rộn trong nhà bếp: \”Anh muốn ăn cơm sao… Canh còn trong nồi, em đi hâm nóng lại cho anh…\”

\”Tôi hỏi cậu một trăm vạn đã đủ hay không!\” Phía sau lưng truyền đến tiếng rống giận, anh chưa từng liếc mắt nhìn thức ăn đã nguội trên bàn mà trực tiếp nắm chặt lấy cổ áo tôi. \”Cố An Trạch, cậu tốt nhất nên sớm dọn ra khỏi đây , nếu không tôi không ngại tìm người tới giúp cậu đâu!\”

Cổ bị siết đến khó thở, nhưng chỉ trong một lát, anh như sợ bị bẩn mà vội buông tôi ra.

Không cần quay đầu nhìn lại cũng có thể cảm nhận được ánh mắt chán ghét của anh. Thân thể không tự chủ được run lên, mọi ảo tưởng lừa mình dối người đều bị anh tàn nhẫn phá vỡ.

Bừng tỉnh ra mới phát hiện gương mặt đã ướt đẫm.

\”Cố. An. Trạch.\” Anh giận dữ cắn răng gằn từng chữ \”Cậu biến đi nhanh cho tôi!\”

Mặc dù quay lưng về phía anh, tôi vẫn tưởng tượng được khuôn mặt phẫn nộ của anh, cơ thể hơi lung lay. Tôi không dám phản bác lại, nhưng nghĩ đến việc rời khỏi anh, tôi mãi mãi không thể làm được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.