Lúc Hứa Tử Mặc rời đi, trên mặt vương đầy nước mắt.
Những chi tiết nhỏ mà trước đây hắn không để ý giờ toàn bộ đều hiện lên trước ánh mắt Cầu Cầu, Tần Sở\’ im lặng cọ cọ vào chân Cố An Trạch, cảm giác được sự tồn tại của đối phương, tâm trạng cũng bình tĩnh đi chút ít. Dù sao cũng đã sớm biết được kết quả, cho dù có không đành lòng đi chăng nữa, hắn cũng đã quyết định chia tay với Hứa Tử Mặc.
Chỉ là Cố An Trạch có lẽ vẫn chưa muốn tin, vẻ hoảng loạn hiện rõ trên mặt. Cậu lo lắng dò hỏi tại sao Tần Sở lại chia tay Hứa Tử Mặc, tại sao đột nhiên lại nhớ đến cậu, cậu cảm thấy mình không nên xuất hiện trong cuộc đời Tần Sở. Có điều Tần Sở ngồi dưới đất không nghe thấy gì, cả người ngây ngốc nhìn chằm chằm vào chiếc bật lửa.
Cầu Cầu ở bên cũng ngây ngẩn cả chó.
Hắn thật sự không đoán được, Cố An Trạch sẽ phản ứng như vậy.
Dường như việc hắn thích cậu là điều viễn vông, đến một chút vui sướng cũng chẳng có, mà ngược lại cậu lại tự trách chính mình, cảm thấy hắn và Hứa Tử Mặc mãi mãi bên nhau mới là chính là chân lí.
Tần Sở\’ cứ ngỡ chỉ cần cho hắn một chút thời gian, một chút nữa thôi thì hắn có thể làm cậu tin tưởng rằng mình thật sự yêu cậu, nhưng khi đèn trong phòng khách tắt đi, Cố An Trạch bỗng dưng rơi nước mắt.
Sao lại có thể không tin hắn.
Người đã từng xem mấy lời trêu chọc của hắn như vàng như ngọc, sao có thể không tin hắn.
Thế nhưng, niềm vui sướng chẳng che lấp nỗi đau thương, nước mắt không ngừng lăn dài trên khuôn mặt Cố An Trạch, ánh mắt tràn ngập chua xót. Nhìn cậu đau lòng như vậy, Tần Sở\’ không kiềm được nước mắt, nức nở nhào vào lồng ngực cậu.
\” An Trạch, xin lỗi….. Thật sự xin lỗi….. \”
Tình yêu của hắn suy cho cùng vẫn đến quá muộn.
Hắn từng ngây thơ cho rằng Cố An Trạch sẽ vì tình cảm của hắn mà thấy hạnh phúc hơn, thế nhưng sự thật là chỉ khiến cậu càng thêm đau đớn, càng thêm đau khổ hối hận vì sao lại tự sát, vì sao lại rơi vào trầm cảm. Hắn tìm kiếm cậu ngày đêm không khiến An Trạch vui mừng hơn chút nào, mà ngược lại chỉ mang đến thêm nhiều bi thương.
Tần Sở vẫn tiếp tục trông tin Cố An Trạch trong vô vọng, cộng thêm việc bị Hứa Tử Mặc tra hỏi, đành một mình về nhà uống rượu. Đây đều là những chuyện trước đây hắn đã làm, thế mà lại không hề hay biết, trong lúc hắn đau đớn thì người mà hắn luôn nhung nhớ cũng đau lòng rơi nước mắt cách đó không xa.
Thế rồi Tần Sở té xuống đất, cả người cuộn tròn lại, đau khổ gọi tên Cố An Trạch, cậu gào khóc, người trầm mặc ít nói như cậu vậy mà lại khóc thật to. Cậu ôm chặt Cầu Cầu, khóc khàn cả giọng đến nỗi không để ý đến trường hợp nếu như Tần Sở lúc này bất chợt thức giấc.
\”Tại sao…tại sao chứ…\”
\”Anh rõ ràng là không yêu tôi, tại sao lại làm như vậy… tại sao vậy?\”
Từng tiếng chất vấn như đánh thẳng vào lòng Tần Sở\’, hắn ôm chặt lấy thân hình trong suốt của Cố An Trạch, cho cậu một bờ vai để dựa vào. Lông ở cổ bị nước làm ướt đẫm, trong lòng nhói đau, nước mắt không kiềm được cứ trào ra, phát ra tiếng kêu \”Ư ử\” như đang than khóc.