(Đm Hoàn)(Eidit) Không Thể Chạm Tới – Tiểu Trúc Tử Quân – CHƯƠNG 33 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm Hoàn)(Eidit) Không Thể Chạm Tới – Tiểu Trúc Tử Quân - CHƯƠNG 33

\”Tần Sở… Anh làm sao vậy?\” Cậu ấy nhìn nổi nữa, bước nhanh đến trước mặt Tần Sở, cầm cái khăn quàng cổ đưa đến trước mắt anh, \”Anh nhìn mà xem, An Trạch ở đâu hả, cái này không phải là An Trạch!\”

\”Không… An Trạch, cậu trả An Trạch lại cho tôi…\” anh hăm he muốn giựt lại, nhưng khi nhìn thấy thứ ấy vẫn chỉ là một cái khăn quàng cổ không hơn không kém, người cứ thế đông cứng tại chỗ.

\”Tần Sở, tôi biết anh rất đau khổ, tôi cũng đau khổ, nhưng mọi người đều rất lo cho anh…\” Hẳn là Hứa Tử Mặc đoán được ý nghĩ của cái khăn kia, sau lại đem nó nhét trở lại vào tay Tần Sở, giọng có chút áy náy, \”Tôi nghe vệ sĩ nói, cậu ta bị trầm cảm nặng, nên mới…\”

Còn chưa nói hết câu, Tần Sở đã cầm khăn cổ đứng dậy, nhíu mày lẩm : \”Không được, tôi phải đi tìm An Trạch về…\”

\”Tần Sở!\”

Hứa Tử Mặc gầm nhẹ lên, \”Anh rốt cuộc muốn tự lừa mình đến thế nào nữa mới thôi đây! Cậu ta chết rồi! Anh không ăn gì từ hôm qua đến giờ, chẳng lẽ anh cho rằng hành hạ mình như vậy thì cậu ta có thể sống lại sao hả?!\”

Tần Sở chậm rãi cúi đầu, cả người như vô lực ngồi phịch trên sô pha, trong mắt lộ ra vẻ mất mát. Anh thẫn thờ nhìn vết rách trên chiếc khăn trong tay, môi mấp máy, nhưng không phát ra chút âm thanh nào.

\”… Xin lỗi, tôi… Không nên nói như vậy.\” Hứa Tử Mặc thở dài, \”Tần Sở, ăn chút gì đi được không?\”

\”Anh cứ tiếp tục như vậy cơ thể sẽ không chịu nổi.\”

Tần Sở rũ đầu, vẫn không hé môi lời nào. Cái khăn trong tay đã bị xé gần đứt, cho dù sau nó có lấy sợi len giống như vậy chấp nối lại cũng không còn dáng vẻ như xưa được.

An Trạch của hắn, rốt cuộc cũng không về được nữa.

\”Tôi… Biết.\” Anh thì thào, \”Tôi biết… Em ấy chết rồi.\”

\”Tất cả tôi đều thấy được… Nhưng mà… An Trạch em ấy sao có thể chết…\”

\”Lúc trước tôi đối xử với em ấy tệ như vậy, còn chưa kịp bù đắp… Sao em ấy lại tự sát…\”

Tần Sở vẫn không muốn tin bất cứ điều gì, cúi đầu che kín mặt, tiếng thở dài mang theo chút nức nở tràn ra.

Hứa tử mặc cũng im lặng.

Căn phòng yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng hít thở khe khẽ của hai người, Tần Sở hít sâu một hơi, cảm xúc đã dần bình tĩnh hơn đôi chút, ngẩng đầu nhìn người trước mặt.

\”Là ba mẹ tôi nhờ cậu đến sao?\”

\”Ừ\”

\”Cảm ơn cậu.\” Anh lại cúi đầu, \”Tôi không sao, chỉ… Cần chút thời gian.\”

\”Một chút thời gian thôi.\”

Anh thấp giọng lặp lại lần nữa, sau đó đỡ trán, trông bộ dáng rất mệt mỏi. Hứa Tử Mặc hơi chau mày, lo lắng nhìn anh, \”Thật sự là không sao?\”

Tần Sở lại \”Ừ\” một tiếng.

\”… Vậy tôi đi nấu cho anh chút cháo.\” Cậu ấy cụp mắt rồi ngay sau đó liếc nhìn Tần Sở một cái, vẻ mặt phức tạp, đoạn xoay người đi vào nhà bếp. Tần Sở không nói thêm lời nào nữa,mà lặng người nhìn khăn quàng cổ đến ngây ngốc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.