(Đm Hoàn)(Eidit) Không Thể Chạm Tới – Tiểu Trúc Tử Quân – CHƯƠNG 30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm Hoàn)(Eidit) Không Thể Chạm Tới – Tiểu Trúc Tử Quân - CHƯƠNG 30

\”Tôi đã nói với anh cậu ấy có bệnh trầm cảm.\” Lâm Húc Phi cười khoảy một cái, nâng tay lau đi vết bụi trên nền đá hoa cương trước mộ, \”Lần đầu chẩn đoán đã xác nhận chỉ mới ở mức độ vừa phải thôi, sau một năm mới bắt đầu trở nặng hơn.\”

Hắn ngước mắt nhìn người đang dại ra bên cạnh, \”Anh biết trầm cảm ở mức độ nặng là như thế nào không?\”

Tần Sở không nói tiếng nào, vẫn đờ đẫn nhìn nấm mồ trước mặt.

\”Quả nhiên anh không biết gì hết.\” Lâm Húc Phi cười chua xót, \”Chỉ không có ai theo dõi trong khoảng chừng 5 phút thôi là người bệnh có khả năng sẽ nhảy từ cửa sổ xuống.\”

\”Tôi không nên để cậu ấy đi.\” Nói tới đây, trong mắt hắn đã chứa đầy nước. Hắn hít sâu một hơi, cố nén nước mắt lại, âm thanh run run: \”Cậu ấy cũng nói với tôi cậu ấy muốn đi Mỹ, nói sẽ quên đi anh rồi bắt đầu lại một lần nữa… Ba năm qua cậu ấy đều không có khuynh hướng tự sát nên tôi đã tin là cậu ta thật sự muốn làm lại từ đầu…\”

\”Nhưng tôi vẫn không yên tâm cho nên trong ngày đó cũng đi tìm cậu ấy xem sao…\” giọng Lâm Húc Phi nghẹn ngào. \”Cậu ấy rất cảnh giác, về cơ bản không hề để lại dấu vết nào, nếu không phải tôi đã quen với tên tài khoản cậu ấy…\”

Hơi thở hắn mang theo run rẩy nhẹ, hắn miễn cưỡng hít sâu một hơi \”Cậu ấy mua phòng ở đây, đến hành lý còn chưa dọn vào đã tự sát.\”

\”Thời điểm tôi tìm thấy cậu ấy, xác đã lạnh băng, nền nhà thì vương đầy máu.\” Nói tới đây, Lâm Húc Phi dường như muốn khóc tiếp, \”Nếu anh không đuổi cậu ấy đi, cậu ấy cũng sẽ không tuyệt vọng đến nông nỗi phải tự sát.\”

\”Tần Sở, anh không xứng với cậu ấy!\”

Tần Sở há miệng thở dốc.

Nước mắt ấm nóng không ngừng lăn dài, tầm mắt Tần Sở mơ hồ, như mặc kệ mọi thứ trước mộ diễn ra chuyện gì đi chăng nữa thì ảnh người trên mộ bia kia vẫn nhẹ nhàng mỉm cười, giống y như đúc hình dáng người trong trí nhớ của hắn.

Em ấy sao có thể chết được…

Sao có thể chết được!

Người luôn im lặng đến kỳ lạ từ lúc bắt đầu nhìn thấy nấm mồ giờ đang nấc lên từng tiếng nghẹn ngào. Tần Sở nửa quỳ nửa bò về phía trước vài bước, ôm chặt lấy bia mộ lạnh băng, cứ như là làm vậy thì có thể ôm được đối phương vào lòng mình. Hắn áp mặt vào di ảnh, muốn sưởi ấm người đã sớm trở về với cát bụi kia.

\”An Trạch… An Trạch… An Trạch…\”

Từng tiếng từng tiếng gọi đều như than khóc, hắn trước đây luôn chú trọng đến ngoại hình, giờ lại nước mắt nước mùi giàn giụa gào lên, đến nỗi một câu cũng không thể nói thành lời. Sống lưng vốn hiên ngang kiêu ngạo ngay lúc này bởi vì đau khổ không thấu mà run không kiềm được. Đôi môi Tần Sở run rẩy muốn hôn lên người trong ảnh chụp, nhưng chạm vào chỉ có thể cảm nhận được một mảng ẩm ướt và lạnh lẽo.

Bác sĩ Lâm nghẹn ngào đứng dậy.

Vệ sĩ không biết rõ ngọn nguồn chuyện này, nhưng thấy Tần Sở đau khổ như vậy cũng không đành lòng nhìn mà nghiêng mặt sang nơi khác. Tần Sở lại nức nở đập trán thật mạnh vào bia mộ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.