(Chương này không thấy sự xuất hiện của An Trạch nên mình xem như là ngôi thứ 3 nha)
Hai người họ hẹn nhau ở một quán cà phê.
Tất nhiên Tần Sở là người đến trước, hắn kêu một ly cà phê kiểu Mỹ, chọn vị trí ngồi bên cửa sổ, lặng lặng nhìn dòng người xuôi ngược bên ngoài ô cửa.
Hắn như đang lâm vào suy tư, khuôn mặt phủ đầy vẻ cô đơn, ngay sau đó Hứa Tử Mặc cũng đến.
Cửa lớn bị đẩy ra, tiếng lục lạc leng keng trong gió. Quán cà phê không nhiều người, Tần Sở có chút ngẩn ngơ quay đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, đúng lúc đối diện với tầm mắt của Hứa Tử Mặc.
\”Em đến rồi.\”
\”Ừ, tìm tôi có chuyện gì?\” y ngồi xuống, sửa sửa cà vạt đang đeo trên cổ một chút. Người phục vụ thấy có khách đến, cầm giấy bút đi tới. Hứa Tử Mặc không xem thực đơn mà trực tiếp gọi một ly mocha bỏ nửa lượng đường (50% đường á).
Hẳn là bọn họ từng đến nơi này thường xuyên.
Tần Sở nhìn Hứa Tử Mặc đầy phức tạp, sau nhẹ thở dài một hơi. Hứa Tử Mặc ngước mắt lên nhìn hắn, hơi kinh ngạc một xíu, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt cười lạnh một tiếng.
\”Anh tìm tôi là vì An Trạch sao?\”
Y dường như trong nháy mắt đã đoán được mục đích của Tần Sở, thấy bộ dạng cam chịu, đầu tiên mím môi lại, sau lại khôi phục sự bình tĩnh. Lúc này phục vụ bưng cà phê y đã gọi đến, Hứa Tử Mặc nói tiếng cảm ơn, xé nắp hộp sữa rồi đổ vào cà phê.
\”…Tử Mặc, An Trạch đang ở Mỹ.\” Tần Sở nhấp một ngụm cà phê đắng, đầu hơi cúi xuống. \”Anh không có cách nào nhanh chóng tìm được em ấy, đại sứ quán nói muốn tra ít nhất phải một tháng nữa…\”
\”Thế nên anh mới tìm đến tôi?\” Hứa Tử Mặc cầm muỗng bạc nhỏ bỏ thêm sữa vào cà phê chầm chậm quấy, liếc Tần Sở ánh mắt đầy châm chọc, sau đó bưng ly cà phê lên hớp một hớp. \”Bởi vì trong nhà tôi có người làm bên bộ ngoại giao, nên có thể tìm được An Trạch nhanh hơn một chút đúng không?\”
Y lại nhìn thoáng qua Tần Sở, khóe môi cong lên một vòng cung lạnh lùng, \”Tần Sở, anh đúng là vô tình mà.\”
\”Nhờ bạn trai cũ giúp mình tìm bạn trai hiện tại…cũng chỉ có anh mới làm được.\”
Tần Sở cứng người, trong giọng nói của Hứa Tử Mặc mang theo chút trào phúng không thèm che giấu. Hắn có vẻ áy náy, nhưng ngay sau lại hạ quyết tâm ngước mắt nhìn Hứa Tử Mặc : \” Anh thật sự xin lỗi, nhưng…\”
\”Tôi không muốn nghe anh giải thích bất cứ điều gì cả.\”Hứa Tử Mặc lạnh lùng cắt lời Tần Sở, \”Chuyện này tôi có thể giúp anh, nhưng anh phải nói rõ cho tôi, rốt cuộc là tại sao vì cậu ấy mà chia tay với tôi?\”
Tần Sở do dự chốc lát : \”Thật sự xin lỗi, trước đó anh không phân biệt được rõ tình cảm của mình…\”
\”Cho nên, anh vẫn luôn thích cậu ấy?\” Hứa Tử Mặc hình như cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm với câu trả lời này. Lại uống thêm một ngụm cà phê, \” Bắt đầu từ khi nào? Trước khi tôi về nước hay là sau đó?\”