[Đm/Hoàn] Xuyên Nhanh Nâng Cấp Hệ Thống Trà Xanh – Nghịch Thế (Phần 1) – Chương 98: Hạ gục chàng trai tâm cơ – Trêu chọc tướng quân muộn tao (8) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Xuyên Nhanh Nâng Cấp Hệ Thống Trà Xanh – Nghịch Thế (Phần 1) - Chương 98: Hạ gục chàng trai tâm cơ - Trêu chọc tướng quân muộn tao (8)

Editor: Uyên

Trái tim Sở Hằng run rẩy, nhất thời không phân biệt được Lê Tử Ngôn là đang than thở vì mình không thể sớm thưởng thức cảnh đẹp, hay là đang tiếc nuối vì không thể cùng hắn lớn lên.

Lời nói mập mờ như vậy đã đủ khiến vị tướng quân không am hiểu chuyện tình cảm rơi vào một cảm giác \”sợ hãi\”, Sở Hằng mở miệng nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Cảnh đẹp cổ đại vẫn chưa bị phá hủy quá nhiều, xung quanh là cây xanh, hồ nước trong vắt tràn ngập mùi cỏ và hơi nước, ngửi vào khiến cho người ta thoải mái về thể chất lẫn tinh thần.

Lê Tử Ngôn và Sở Hằng dựa vào cửa sổ, thỉnh thoảng tán gẫu vài câu, bầu không khí vô cùng hài hòa.

\”Hoàn Chi, ta có thể gọi ngươi như vậy không?\”

\”Tất nhiên là được.\”

Sở Hằng gật đầu, đây vốn là nhũ danh để bạn bè xưng hô với nhau, hắn cũng không để ý.

\”Ta từ nhỏ đã lớn lên trong Vương phủ, do thân thể này nên chưa từng có bằng hữu, nếu Hoàn Chi không ngại, có thể nguyện ý nói cho bản vương nghe một chút chuyện hồi bé của ngươi không?\”

Trong ánh mắt Lê Tử Ngôn mang theo khát vọng, tuy giọng nói đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng kỳ vọng trong ánh mắt đã sắp tràn ra. Sở Hằng nhẹ lắc đầu hồi thần rồi gật đầu.

Hai chủ tử nói chuyện, làm hạ nhân tất nhiên không thể quấy rầy, Thái Vi đem nước ô mai phòng bếp nấu hôm qua đặt ở một bên, lại đem một ít điểm tâm rồi lui ra ngoài cửa.

Sở Hằng khi còn bé đã cùng trưởng bối trong nhà học võ, sau khi lên năm sáu tuổi thì cùng các thiếu gia quý tộc khác đi học, lớn hơn một chút thì cùng phụ thân và tổ phụ học binh pháp. Năm 14 tuổi, hắn đã ra chiến trường.

Hắn đã từng trải qua vùng sa mạc rộng lớn ở phía tây, cũng từng trải qua phong cảnh cây xanh um tùm ở phía tây nam, cho đến khi tiên đế thoái vị, Sở gia che chở cho Lê Tử Hàn đăng cơ, chiến tranh mới chậm rãi ngừng lại.

Sở Hằng là một võ tướng, tuy rằng cũng đã đọc rất nhiều sách, nhưng khi kể lại trải nghiệm của mình lại không hề có văn chương, rất dễ khiến người ta bị mê hoặc. Lê Tử Ngôn cảm giác mình như đang theo Sở Hằng lên chiến trường, trải nghiệm những khung cảnh khác nhau khi xuất chinh.

Hai người một người nói, một người nghe, Lê Tử Ngôn thỉnh thoảng hỏi mấy câu, nói mấy câu, nêu lên ý kiến của mình, làm cho Sở Hằng hiếm khi lại cảm thấy thoải mái. Lâu lắm rồi hắn mới gặp được một người có thể hiểu được tâm tư của mình.

Nhiệt độ trên hồ ấm áp, thỉnh thoảng lại có một gió nhẹ thổi qua, hai người nói chuyện liền quên mất thời gian, cho đến khi Thái Vi tiến vào chuẩn bị bữa trưa cho hai người mới dừng lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.