Editor: Uyên
Giọng nói của Cố Thừa Trạch vẫn duy trì sự lãnh đạm như trước, nhất thời khiến Lê Tử Ngôn có chút sửng sốt, nhưng hắn rất nhanh đã ý thức được trạng thái của mình, quay đầu nắm lấy tay Lê Tử Ngôn đặt trên cánh tay mình.
\”Vốn tôi cũng định kéo dài khoảng cách với Tiểu Hàm, trước kia cô ấy độc thân, tính tình vô tư tuỳ hứng, cứ đến gần tôi cũng không sao, nhưng hiện tại cô ấy đã có hôn ước, nếu như còn không giữ khoảng cách thì cũng không tốt cho ba người.\”
Hắn không phải là một kẻ ngốc, có thể nhìn ra được thái độ của Trình Hàm đối với hắn không phải là bạn bè bình thường, cho nên hắn vẫn luôn nghĩ biện pháp không thương tổn đến Trình Hàm để kéo dài khoảng cách giữa hai người.
Thật ra nếu Trình Hàm biết tốt xấu, không nhắm vào Lê Tử Ngôn thì có lẽ Cố Thừa Trạch còn có thể bao dung cô thêm một thời gian nữa, nhưng Trình Hàm lại nâng vị trí của mình lên cao, cũng thấy rõ địa vị của Lê Tử Ngôn trong lòng Cố Thừa Trạch.
Hai người cũng không nói gì nữa, Cố Thừa Trạch không biết là cố ý hay vô tình, đặt tay lên vai Lê Tử Ngôn, cùng Lê Tử Ngôn đi về phía trước.
\”Cô ấy cũng không phải là con nít nữa, không cần tôi chăm sóc, hơn nữa còn có Tô Sỹ, cậu ấy sẽ làm tốt hơn tôi.\”
\”Em cũng không phải là con nít…\”
Lê Tử Ngôn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, Cố Thừa Trạch nghe thấy tiếng lẩm bẩm nhỏ này, khóe miệng nhếch lên lộ ra một nụ cười, siết chặt bả vai Lê Tử Ngôn.
\”Thật không? Để tôi nhìn xem bạn nhỏ này, ừm, thực sự đã lớn, có thể học lớp lá rồi.\”
Lê Tử Ngôn nhìn khuôn mặt đột nhiên đến gần mình còn mang theo ý cười ôn nhu, ánh mắt trêu chọc cùng khuôn mặt tuấn tú, khiến tim cậu đột nhiên đập nhanh, nhiệt độ trên mặt nhanh chóng tăng lên, nhất thời không biết phản ứng như thế nào nên chỉ ngơ ngác ngây người ra đó, thật sự giống như một bạn nhỏ không biết nhiều về thế giới.
\”Sao lại ngây ngốc rồi?.\”
Cố Thừa Trạch cười khẽ một tiếng, đưa tay khều khều chóp mũi Lê Tử Ngôn, cử chỉ thân mật vô cùng tự nhiên, ngay cả chính hắn cũng không biết, làm bạn với Trình Hàm mấy năm hắn cũng không làm được động tác này nhưng đối với Lê Tử Ngôn ngược lại hành động rất tự nhiên.
\”……Chúng ta đi thôi, một lát nữa Bánh Sữa sẽ đói.\”
Lê Tử Ngôn nghiêng đầu, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại, có lẽ là bởi vì thẹn thùng mà ngay cả đầu ngón tay cũng hiện lên phấn hồng.
Cố Thừa Trạch rất thích Lê Tử Ngôn, nhưng hắn cũng biết chừng mực, không chọc giận người trước mặt.
Hai người di chuyển rất nhanh, sau khi mua xong đồ, Cố Thừa Trạch đề nghị đưa Lê Tử Ngôn về nhà. Trong khoảng thời gian này quan hệ giữa bọn họ càng trở nên thân thiết hơn, hơn nữa cũng vừa mới tạm thời giải quyết chuyện của Trình Hàm nên trong lòng Lê Tử Ngôn cũng ổn định một chút, tất nhiên không có từ chối nữa.