Editor: Uyên
[Ký chủ, nhất định phải làm đến thế này?]
\”Muốn làm thì phải làm cho tới cùng, ở lại sẽ để lộ sơ hở.\”
Giọng nói của Lê Tử Ngôn rất thản nhiên, kéo vali rồi quay đầu nhìn lại nơi mình từng ở khoảng thời gian này.
[Nhưng theo phân tích dữ liệu của tôi, tính cách của Thẩm Trác Viễn chắc chắn sẽ không đuổi theo ngài.]
\”Dữ liệu là dữ liệu, cảm xúc là cảm xúc, sự khác biệt lớn nhất giữa dữ liệu và cảm xúc chỉ có một, đó là con người. Con người sẽ luôn thay đổi, cảm xúc cũng là thứ khó kiểm soát nhất, nếu ảo tưởng là có thể sử dụng một chuỗi dữ liệu để xác định một người thì chính là sai lầm lớn.\”
Lê Tử Ngôn trên mặt mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lại mang theo chút bi thương, cậu cũng là con người, không đến mức rung động nhanh như thế, nhưng luôn có một cảm xúc luyến tiếc.
\”Hơn nữa, nếu hắn không đuổi theo ta, ta ở lại lâu cũng vô ích.\”
007 trầm mặc, nó chỉ là một hệ thống được sáng tạo ra, không có tình cảm, cũng không hiểu được tình cảm là gì, trong khoảng thời gian hoàn thành nhiệm vụ với Lê Tử Ngôn, nó luôn kinh ngạc trước sự kỳ diệu và thay đổi của nhân loại, như bây giờ, nó cảm thấy dường như Lê Tử Ngôn cũng sinh ra tình cảm với Thẩm Trác Viễn.
[Ký chủ, ngài cảm thấy thế nào với đối tượng công lược.]
\”……Ta không biết, có lẽ là ta thích hắn.\”
Lê Tử Ngôn mỉm cười đi về phía trước, nhớ lại từng khoảnh khắc khi cậu ở chung với Thẩm Trác Viễn.
\”Dù sao cũng ở bên nhau lâu như thế, mỗi ngày đều tiếp xúc thân mật, có lúc cũng phải động tâm.\”
Hơn nữa Thẩm Trác Viễn luôn mang đến cho cậu một cảm giác đặc biệt quen thuộc, tuy rằng cậu không biết cảm giác này là gì, nhưng trong vô thức cậu luôn muốn lại gần hắn, giống như ly sữa socola ấm áp Thẩm Trác Viễn cho cậu, có thể xoa dịu được trái tim mệt mỏi của cậu…
Lê Tử Ngôn rời đi rất dứt khoát sạch sẽ, cậu không rời khỏi thành phố mà thuê một căn nhà ở một vùng ngoại ô, trang trí đơn giản rồi chuyển vào.
Lúc trước cậu tốt xấu gì cũng từng là trợ lý của một công ty lớn, tiền lương một tháng đã đủ cho cậu sinh hoạt, tuy cậu từ chức không theo thủ tục rõ ràng, còn phải bồi thường một ít tiền vi phạm hợp đồng, nhưng hiện tại để cho cậu sống tốt vẫn ổn.
Đúng như những gì cậu đã nói với Thẩm Trác Viễn, hắn giống như một giấc mộng hảo huyền, Thẩm Trác Viễn mang đến cho cậu những ảo cảnh ngọt ngào nhất, bây giờ lại trở nên trống rỗng, đều đã biến thành bọt biển hư ảo.
\”Tiểu Ngôn, trà.\”
Thẩm Trác Viễn lên tiếng ra lệnh, nhưng một lúc lâu sau vẫn không có ai đáp lại, hắn ngẩng đầu lên, mới nhớ tới văn phòng bên cạnh mình đã sớm dọn đi.
\”…\”
Thẩm Trác Viễn trầm mặc từ trên ghế đứng lên, từng bước đi đến văn phòng lúc trước của Lê Tử Ngôn, vuốt ve mặt bàn vẫn sạch sẽ, ngồi ở vị trí từng thuộc về Lê Tử Ngôn.