Editor: Uyên
Đây không phải là lần đầu Lê Tử Ngôn đến nhà Thẩm Trác Viễn, nhưng đây là lần đầu tiên cậu đến nấu cơm cho Thẩm Trác Viễn, với tư cách là một thiếu gia giàu có thì đương nhiên Thẩm Trác Viễn sẽ không đi siêu thị mua sắm với Lê Tử Ngôn, mà để cho người đưa nguyên liệu đến căn hộ.
Đây có phải là cuộc sống của mấy người giàu không? Lê Tử Ngôn đứng trong phòng bếp hiện đại, rửa sạch nguyên liệu được cho là mới được vận chuyển bằng đường hàng không vào buổi sáng, âm thầm cảm thán trong lòng.
Thẩm Trác Viễn tất nhiên không biết cậu đang suy nghĩ cái gì, hắn ngồi trong phòng khách, ánh mắt thỉnh thoảng lại đặt trên bóng lưng Lê Tử Ngôn, sự thỏa mãn trong lòng không ngừng nhộn nhạo, cảnh tượng này giống như hai người đã ở bên nhau rất lâu rồi, như đang sống một cuộc sống của đôi vợ chồng già vậy. Thẩm Trác Viễn cũng không phải là người sẽ nghiêm túc trong mấy chuyện này, nhưng hắn phát hiện mình lại đặc biệt hưởng thụ, thậm chí có chút hy vọng về cuộc sống yên bình thế này.
Trong phòng bếp chậm rãi bốc lên một làn khói, lại bị máy hút mùi không tiếng động hút đi, nhưng bên trong lại từ từ tỏa ra một mùi thơm, càng ngày càng nồng, gợi lên cơn thèm ăn trong dạ dày được dưỡng tốt mấy ngày qua của Thẩm Trác Viễn, cũng gợi lên một tia ngứa ngáy trong lòng hắn.
Thẩm Trác Viễn đưa tay kéo cà vạt ở cổ áo ra, ném áo khoác âu phục sang một bên, mặc áo sơ mi tháo mấy cúc áo chậm rãi đi vào phòng bếp.
\”Em đang làm gì vậy? Thơm quá.\”
\”A! Thẩm, Thẩm tổng…\”
Người phía sau xuất hiện quá đột ngột, cứ như vậy yên lặng không một tiếng động dựa vào sau lưng cậu, đặt đầu lên vai cậu, còn nhẹ nhàng nói chuyện, một làn khí nóng phả lên da thịt mềm mại phía sau tai, làm cậu nổi cả da gà.
\”Sao vậy? Làm em giật mình à?\”
Rõ ràng biết người trước mặt vì cái gì mà giật mình hoảng sợ, nhưng Thẩm Trác Viễn lại cố tình giống như không có việc gì, còn ở đó có lòng tốt ôn nhu trấn an. Không hề có cảm giác xa cách đưa tay đặt lên vai Lê Tử Ngôn, thậm chí nhẹ nhàng xoa đi xoa lại vài cái, mang đến một trận run rẩy.
Nam sinh có lẽ là do thẹn thùng nên sau tai cùng hai gò má đều đỏ bừng, lông mi cũng run rẩy giống như cánh bướm bị kinh hãi, hết lần này tới lần khác khiến trong lòng Thẩm Trác Viễn cảm thấy đặc biệt sung sướng, hoàn toàn thỏa mãn được dục vọng khống chế của hắn.
Thẩm Trác Viễn không phải chưa từng có nam nhân hay nữ nhân, có điều trong quá khứ người giống như Lê Tử Ngôn có thể kết hợp hoàn mỹ giữa ngây thơ và quyến rũ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Rõ ràng chỉ mặc một chiếc áo sơ mi cấm dục, không làm ra chuyện gì quá đáng nhưng lại có sức quyến rũ động lòng người, khiến hắn muốn đi thăm dò đến tận cùng, cũng khiến hắn muốn khống chế trong tay.
Vốn Thẩm Trác Viễn chỉ là bởi vì nhìn thấy thái độ xấu hổ của Lê Tử Ngôn khi đối mặt với hắn khác với những người khác, nên mới chậm rãi quan sát, sau đó lại phát hiện tình cảm bất thường của Lê Tử Ngôn đối với hắn. Hắn chỉ vốn định chơi đùa, coi như là một trò tiêu khiển trong cuộc sống, nhưng hiện tại hắn muốn kéo dài trò chơi này. Có lẽ sau khi thay đổi thân phận, sẽ mang đến cho hắn nhiều chuyện thú vị và hứng thú hơn, chưa kể…chưa kể hắn còn hy vọng có thể nhìn thấy Lê Tử Ngôn ở trước mặt hắn lộ ra biểu tình mê người khác nhau.